Việc của chúng ta chỉ là giơ gương lên – để nói và chỉ cho công chúng biết điều đã xảy ra.
Chủ đề
Báo Chí
34 danh ngôn trong chủ đề Báo Chí
Sự chuyên nghiệp của nghề báo nên là việc nói cho công chúng họ cần biết gì – chứ không phải điều họ muốn biết.
Sự giống nhau giữa báo chí khách quan và mục báo góc nhìn cũng giống như sự tương tự giữa Kinh thánh và Tạp chí Playboy.
Từ rất sớm trong đời tôi đã để ý thấy rằng chẳng có sự kiện nào được đề cập đến một cách đúng thực trên báo.
Báo chí có vai trò sống còn trong nền dân chủ, và nếu chúng ta không thể trông cậy vào đạo đức nghề báo, quốc gia gặp phải bất ổn.
Việc của chúng ta chỉ là giơ gương lên - để nói và chỉ cho công chúng biết điều đã xảy ra.
Tôi nghĩ mọi người trên thế giới, tất cả những người trẻ tuổi trên thế giới, đến trường báo chí và muốn điều tra mọi thứ. Và tôi nghĩ họ làm quá mức. Tôi cho rằng nghề báo phải biết điều tra, bạn phải hoài nghi, nhưng bạn không nên hằn học. Bạn phải công bằng và bạn phải cẩn thận.
Khi quyền được biết của công chúng bị đe dọa, và quyền tự do ngôn luận và tự do báo chí đứng trước tổn hại, tất cả mọi quyền tự do mà chúng ta trân trọng đều gặp nguy hiểm.
Báo chí in ấn hoặc là phúc lành lớn nhất hoặc là lời nguyền rủa lớn nhất của thời hiện đại, người ta đôi khi quên mất nó là bên nào.
Người chẳng đọc gì bao giờ vẫn có học thức tốt hơn là người chẳng đọc gì ngoài báo chí.
Để tìm kiếm sự thật, bạn phải tìm cả hai mặt của câu chuyện.
Tin tức là thứ có người muốn đè xuống. Mọi thứ khác chỉ là quảng cáo.
Sự thật và tin tức là hai chuyện khác nhau.
Nghề báo có nghĩa là in ra thứ mà ai đó không muốn nó được in ra: mọi thứ khác chỉ là quan hệ công chúng.
Khi báo chí tự do và con người ai cũng biết đọc, tất cả đều an toàn.
Nếu một người không đủ tài năng để trở thành tiểu thuyết gia, không đủ thông minh để làm luật sư, và tay quá run rẩy để thực hiện phẫu thuật, anh ta trở thành nhà báo.
Nếu tất cả nhà in đều quyết chỉ in cho tới khi chắc chắn điều họ in sẽ không xúc phạm bất cứ ai, sẽ có rất ít thứ được in ra.
Sự tưởng tượng nên càng gần với nghề làm báo càng tốt.
Báo chí, cũng như lửa, là người phụng sự tuyệt vời, nhưng là một ông chủ tồi tệ.
Sự nóng vội và hời hợt là căn bệnh tinh thần của thế kỷ hai mươi, và không ở nơi nào căn bệnh này lại thể hiện nhiều hơn ở báo chí.