Người ta giữ được sáu chữ “Thiên lý (1), Quốc pháp (2), Nhân tình (3)” thì suốt đời không có tội lỗi. (1) Thiên lý: Lẽ phải tự nhiên ai cũng nên theo. (2) Quốc pháp: Phép nước, điều nên theo, điều nên tránh. (3) Nhân tình: Tính người hay, dở.
Chủ đề
Luật Pháp
51 danh ngôn trong chủ đề Luật Pháp
Luật pháp và trật tự là một lợi ích xã hội. Tội ác và nỗi sợ hãi mà mối đe dọa tội ác gây ra có thể làm tê liệt cả cộng đồng, làm những người già cô đơn và dễ tổn thương không dám rời nhà, dọa sợ những người trẻ tuổi và nâng kẻ ức hiếp vênh váo hau háu khống chế đường phố lên khiến người ta kính sợ. Tôi ngờ rằng sẽ có nhiều sự ủng hộ và ít sự chỉ trích hơn là những nhà chính trị ngày nay tưởng tượng hướng đến sự chuyển dịch nguồn lực mạnh mẽ từ an sinh xã hội sang luật pháp và trật tự – chừng nào những lời khoa trương về việc cứng rắn với tội phạm được thực tế theo kịp.
Pháp luật đơn giản và cố định luôn tốt hơn pháp luật hoàn thiện mà lại không có uy quyền.
Với nhân dân, quyền lực duy nhất là pháp luật; với cá nhân, quyền lực duy nhất là lương tâm.
Chỗ kết thúc của pháp luật là nơi bắt đầu của chuyên chế.
Nơi không có quyền lực cộng đồng thì không có pháp luật, nơi không có pháp luật thì không có gì gọi là công bằng.
Đừng cho rằng mình cao nhất, pháp luật còn cao hơn.
Khi giải quyết tranh chấp riêng tư, trước pháp luật, mọi người đều bình đẳng.
Duy chỉ có phục tùng pháp luật mà mọi người đã đặt ra vì mình mới là tự do.
Bi kịch châm biếm mọi thứ pháp luật không quản nổi, hài kịch châm biếm mọi thứ pháp luật không đụng tới.
Không có con đê pháp luật án ngữ thì tự do chỉ là một dòng sông phá hoại
Pháp luật là vị quan tòa không biết nói, và quan tòa là pháp luật biết nói.
Pháp luật không sinh ra những nhân vật vĩ đại, chỉ có tự do mới có thể tạo nên vĩ nhân và anh hùng.
Bảo vệ cho sự vô tội quan trọng hơn trừng phạt tội lỗi, bởi tội lỗi và tội ác thường xảy ra trên thế giới này nhiều tới mức không thể trừng phạt hết chúng. Nhưng nếu sự vô tội bị đưa ra trước vành móng ngựa và kết án, có thể bị xử tử, thì người dân sẽ nói, “việc tôi làm điều tốt hay điều xấu không quan trọng, bởi sự vô tội chẳng đem lại chút bảo vệ nào,” và nếu ý nghĩ đó hình thành trong tâm trí nhân dân thì đó sẽ là kết thúc của mọi sự an ninh.
Sự phát triển của chính trị, pháp quyền, triết học, tôn giáo, văn học, nghệ thuật… đều lấy kinh tế làm cơ sở. Nhưng chúng lại ảnh hưởng lẫn nhau và ảnh hưởng tới cơ sở kinh tế.
Có hai sức mạnh mang đến sự yên ổn: pháp luật và đạo đức.
Pháp luật là đạo đức biển hiện ra bên ngoài, đạo đức là pháp luật ẩn giấu bên trong.
Tự do chính đáng là hành động theo ý chí của ta và không bị cản trở trong giới hạn bao quanh ta được hình thành từ quyền tương đương của người khác. Tôi không bổ sung “trong giới hạn của luật pháp”, bởi luật pháp thường không là gì hơn ngoài ý chí của bạo chúa, và luôn luôn là như vậy khi nó vi phạm quyền của cá nhân.
Pháp luật phải giống như cái chết, không khoan dung bất kì ai.
Dễ trăm lần không dân cũng chịu, khó vạn lần dân liệu cũng xong.