Đó là một nguyên tắc lạ lùng, nhưng nó đúng, rằng những ai cho đi nhiều nhất sẽ có nhiều nhất những gì họ cho đi.
Chủ đề
Sự Chia Sẻ
33 danh ngôn trong chủ đề Sự Chia Sẻ
Có điều thú vị về việc sống một cuộc đời luôn cho đi là bạn sẽ trở nên say mê nó.
Số lượng bạn cho đi không quan trọng. Quan trọng là số lượng đó mang ý nghĩa thế nào trong cuộc đời bạn.
Từ thứ mà ta nhận được, ta có thể sinh tồn; thế nhưng thứ mà ta cho đi sẽ tạo nên cuộc sống.
Lý tưởng của tôi về thiên đường là một củ khoai tây nướng to và một ai đó để cùng chia sẻ nó.
Khi một người chia sẻ, tất cả mọi người đều thắng.
Bạn phải cho đi trước khi nhận được.
Cho đi thì tốt hơn là nhận lại, bởi vì cho đi bắt đầu quá trình nhận lại.
Người không thể cho đi bất cứ thứ gì cũng không thể cảm nhận bất cứ điều gì.
Ta sống bằng thứ ta thu được, nhưng ta tạo ra cuộc đời bằng thứ ta cho đi.
Trong tất cả sự chia sẻ, thì sự chia sẻ tinh thần là quý giá nhất.
Yêu thương chỉ lan tỏa qua chia sẻ. Bạn chỉ có thể có nhiều yêu thương hơn cho mình bằng cách trao đi yêu thương.
Đem tiền đi cho là chuyện dễ dàng và nằm trong khả năng của bất cứ ai. Nhưng quyết định người được cho, cho bao nhiêu và khi nào, vì mục đích nào và như thế nào, không phải nằm trong khả năng của tất cả, và cũng không phải chuyện dễ dàng.
Đây là điều thú vị đối với việc chia sẻ ý tưởng cùng người khác: Nếu bạn chia sẻ một ý tưởng mới với mười người, họ nghe nó một lần, và bạn sẽ được nghe nó mười lần.
Nếu bạn có một quả táo và tôi có một quả táo và chúng ta trao đổi những quả táo này, bạn và tôi đều vẫn sẽ có một quả táo. Nhưng nếu bạn có một ý tưởng và tôi có một ý tưởng và chúng ta trao đổi những ý tưởng này, thì mỗi chúng ta sẽ có hai ý tưởng.
Bạn không cần làm gì với nỗi đau, nhưng để tận hưởng tất cả giá trị của niềm vui, bạn phải có ai đó để chia sẻ.
Để có thể tận hưởng niềm vui một cách trọn vẹn, bạn phải có ai đó để cùng sẻ chia niềm vui đó.
Hãy cười nhiều hơn khóc, hãy cho nhiều hơn nhận, và hãy yêu thương nhiều hơn căm hận.
Khi một người chết đi, anh ta nắm trong tay chỉ những gì mình đã cho đi khi còn sống.
Rất bình thường khi cho đi một phần nhỏ cuộc đời để không đánh mất nó toàn bộ.