Ăn ở hết lòng, không có mảy may gian tà gọi là trung. Suy mình ra người để mọi người được đúng địa vị, được những điều mong muốn đó là thứ.
Từ điển danh ngôn
Danh ngôn
mới.
Cập nhật gần nhất
522 danh ngôn
Ai cũng có một mối tình không thể quên lãng, cất sâu trong đáy lòng. Ai cũng có một bóng hình mãi mãi là hình xăm không thể xóa nhòa nơi đáy tim.
Ai đó đã từng nói, một người phụ nữ chưa trưởng thành sẽ anh dũng mà chết vì một người đàn ông, còn phụ nữ đã trưởng thành sẽ muốn sống vì một người đàn ông.
Ai cũng cho rằng mình khổ nhất, cuộc đời của mình là đau thương nhất, thực ra chỉ vì không biết đến câu chuyện của người khác mà thôi.
Ai nói đàn ông không dễ dàng khóc, chẳng qua là đau lòng chưa tới mà thôi.
Ai nói tôi không muốn quên. Tôi rất muốn! Nhưng đến cuối cùng tôi lại không nỡ… Tôi đã không còn gì nữa, sao có thể tiếp tục quên? Đã không còn gì cả, tại sao lại còn phải quên?
Anh biết không? Thế giới này có một loại vết thương, vết thương sâu đến vô cùng, về sau, còn lại không hề là đau, mà là chết lặng. Miệng vết thương này vĩnh viễn sẽ không bao giờ liền lại, đau xót này làm cho người ta không thể quay đầu. Anh hiện tại, đã muốn làm cho tôi cảm nhận được một vết thương như thế. Tôi nghĩ chúng ta từ nay về sau, hẳn chính là hai người xa lạ đi.
"Ai mà chẳng già đi, những thứ không bị phai mờ theo thời gian càng trở nên đáng quý.
Ai cũng nói đời người quanh co thế sự khó đoán, quanh đi quẩn lại bao năm vẫn sẽ quay về chỗ cũ, gặp được người ấy nhìn thấy cảnh ấy, một câu “thì ra em vẫn ở nơi đây” đã nói lên toàn bộ những cảm thán. Nhưng có mấy ai hiểu cho nỗi khổ của người đứng đợi ở chốn xưa?
Ân, nghĩa, tình là một sợi dây trong lúc tuyệt vọng, bạn thắt nó vào eo, rồi có một ngày nó chỉ có thể là một sự bó buộc bất lực, bạn biết rõ nút thắt của nó ở đâu nhưng không thể cởi bỏ.
Ánh sáng tưởng rằng đã là nhanh nhất, nhưng bóng tối mãi mãi chờ nó ở phía trước.
Anh không phải cá, làm sao biết được niềm vui của cá? Mỗi người đều có cuộc sống riêng của mình, tương lai ai vui ai buồn, ai có thể dự đoán.
Ai mà không ích kỉ nghĩ cho mình, đó là chuyện thường tình, không ích kỉ, có mà là thánh nhân, mà thánh nhân thì không tồn tại ở thế giới này.
Ân oán gì đó bất quá chỉ dùng để giày vò lẫn nhau mà thôi. Học cách tha thứ cho người khác, mới có thể giải thoát cho chính bản thân mình. Đời người vốn cũng rất ngắn ngủi, khi có thể cười không nên để chính mình hận, đặc biệt là đừng căm ghét những người quan tâm đến mình.
Áo quý do mới, người quý do cũ.
Ai có thể vừa gặp đã nhìn thấu bản chất của đối phương, biết trước người đó có đáng để mình yêu hay không? Không ai có thể làm được, vì vậy chỉ có thể thận trọng từng bước một, nếu như ngã xuống? Vậy thì phủi bụi đất bò lên!
Ai cũng không phải là duy nhất của ai, không có cái cảm giác không ai có thể thay thế được. Nếu bạn xoay người bỏ đi, tất sẽ có người khác đi tới. Buổi diễn phải tiếp tục, khuyết vai A thì vai B sẽ hóa trang lên sàn, khán giả vẫn vỗ tay như sấm dậy. Dựa vào cái gì mà khẳng định lòng người không thể đổi thay?
Ai cũng từng mắc sai lầm, ngoài việc đau khổ, quan trọng phải nhớ cho kĩ, không mắc lại sai lầm giống như thế nữa.
Anh ta không phải là người xấu, cô cũng không phải. Nhưng hai người tốt thì sao? Chưa chắc họ đã đến được với nhau. Tình yêu sẽ không vì bạn trẻ trung, xinh đẹp, giàu có mà coi trọng bạn.
Anh yêu tôi, đủ rồi! Một gốc hoa bỉ ngạn mang theo truyền thuyết về tình yêu vĩnh cửu, đủ rồi! Chỉ cần có yêu, chỉ cần có những ký ức tốt đẹp đã từng xảy ra, sợ gì ko gặp lại.