Cuộc sống có thể dạy cho chúng ta rất nhiều thứ, những thứ ấy khác so với sách vở. Có nhiều cái biết là dễ nhưng làm thì khó. Mỗi người đều biết làm thế nào mới là đúng đắn nhất nhưng chưa chắc mọi người đều không phạm sai lầm. Con người vốn rất giỏi trong việc đề ra những câu châm ngôn nhưng lại không nghe theo nó.
Từ điển danh ngôn
Danh ngôn
mới.
Cập nhật gần nhất
2831 danh ngôn
Có những chuyện nếu không thử một lần, sau này nhớ lại chỉ có thể nuối tiếc không thể bù đắp. Nếu như thử rồi, dù có bị thương cả đời nhưng là thật với lòng mình.
Cuộc đời là một chuyến đi rất dài, nó có sức mạnh có thể khiến lời hứa thành một trò cười hay lời nói dối.
Con người có thể bỏ qua nỗi đau, nhưng sao có thể bỏ qua hạnh phúc mình từng có được. Bất kể phía sau hạnh phúc là vách đá sâu thăm thẳm, đáy chất đầy xương khô.
Chết thì có gì khó, sống trong cô đơn day dứt mới là điều đáng sợ.
Có những thứ bỏ lỡ chính là bỏ lỡ, có lẽ sẽ vĩnh viễn không tìm lại được.
Con người lầm đường lạc lối là do chính bản thân mình. Hoàn cảnh bên ngoài chỉ tác động thêm, còn lí do chính là nội tâm không đủ kiên định.
Có những thời điểm, cúi đầu thỏa hiệp, chẳng có gì đáng xấu hổ, ngược lại quá quan tâm chuyện Đông - Tây không cần thiết sẽ hại chính mình.
Cõi đời này đáng sợ nhất không phải là yêu, mà là yêu phải người không yêu mình.
Cãi vã, chiến tranh lạnh, xin lỗi là vòng tuần hoàn của tình yêu thời niên thiếu, và khi vòng tuần hoàn này chấm dứt, tuổi thanh xuân cũng sắp sửa cáo biệt. Ngỡ rằng người mà mình đã ngẫu nhiên lỡ qua đó, cuối cùng lại hóa thành một hình bóng mãi không nhòa đi trong đáy lòng. Khi ấy thật ra đích thực là quay lưng đi sẽ là một đời.
Có ai sẽ vì một lời tạm biệt mà thích một người không? Tôi tin nhất định là có, khi còn trẻ chúng ta có đủ lý do để thích một người một cách nghiêm túc, đến khi lớn lên, chúng ta cũng đủ lý do để nghiêm túc phụ lòng một người. Do đó những tình cảm non nớt nhất của giây phút đầu tiên, luôn luôn sẽ ghi nhớ cả đời. Hoặc giả thật là ngày tháng tốt, giờ phút xưa.
Chẳng có cách nào từ chối được nỗi nhớ, cũng chẳng có cách nào dứt ra khỏi nó.
Có lúc thời gian không thể nhấn chìm tất cả, có một số người, một số ký ức, giống như những mầm cây mọc rễ trên mảnh đất tâm hồn. Thời gian không thể thiêu đốt nó mà ngược lại còn nuôi dưỡng nó, khiến nó ngày càng sinh cành đẻ lá, có thể chắn gió che mưa. Nhưng trong trái tim vẫn có nơi ánh mặt trời không chiếu tới được, âm u ẩm ướt sinh ra vô số rêu xanh hoài niệm.
Cuộc sống tựa như một cuốn thiên thư không chữ, trang cũ vừa lật qua, trang mới đã mở ra. Bàn tay số phận soạn nên nội dung gì trên trang sách, không ai có thể biết được. Tất cả đều là ẩn số…
Có vài thứ vốn vô cùng bình thường và không đáng nhắc đến, nhưng vì nó đến từ một người mà ta thầm thương trộm nhớ nên bỗng trở nên trân quý. Những món đồ bình thường hễ qua tay người ấy liền như được dát vàng, lập tức có ý nghĩa hoàn toàn khác. Quý báu như châu như ngọc.
Có thứ lãng mạn nào không cần tiền bạc?
Chỉ cần đã từng yêu, tất sẽ rơi lệ.
Cứng quá thì dễ gẫy, càng kiên cường càng dễ bị bẻ gẫy.
Có lẽ người ta luôn có chuyện gì đó, dù muốn quên cũng không thể quên được. Cho dù thời gian đã trôi qua bao lâu, trốn đi dù xa đến đâu, cũng không làm được gì. Lòng không buông xuôi được, chỉ một chút thôi cũng đã đủ rồi.
Có những lúc con người giống hệt một cái cây, chỉ cần cắm rễ ở một chỗ, trải qua bao năm tháng thích nghi với chỗ mới, đến một ngày phải nhổ rễ rời đi thì rất khó có thể ra đi một cách nhẹ nhàng, thanh thản.