Hóa ra, đứng nhìn một người ra đi, rời xa mình đầu không ngoảnh lại, chính là cảm giác này đây, rõ ràng là chỉ cách nhau chưa đến vài thước, nhưng đưa tay ra lại không thể chạm đến, không cách gì chạm vào được nữa...
Từ điển danh ngôn
Danh ngôn
mới.
Cập nhật gần nhất
1304 danh ngôn
Hạnh phúc không phải là tình cờ tìm được, nó là kết quả của sự tích lũy, là kết quả của sự mong đợi. Có đôi lúc, khi bạn đang tuyệt vọng thì hạnh phúc lại đến bên làm bạn. Mỗi ngày sống trên đời, chỉ cần biết quý trọng những người bên cạnh, quan tâm những gì bạn cần quan tâm thì chắc rằng hạnh phúc sẽ đợi bạn ngay phía trước.
Hóa ra, cô đơn không phải vì mình không có người ở bên mà vì người ở bên mình đâu phải người trong lòng mình.
Hãy trao cuộc sống cho người trao tình yêu cho con. Nhưng hãy trao lòng tự trọng của con cho một người thật xứng đáng.
Hạnh phúc thực chất là điều mong manh và khó nắm giữ nhất, giống như bong bóng xà phòng, nếu không chủ động đấu tranh, giữ gìn và nắm lấy thì ta sẽ không bao giờ có được nó.
Hạnh phúc không phải là làm ra để cho ai xem. Hạnh phúc đơn giản chỉ là cầm tay người bạn đời của mình, kiên quyết đi trên con đường mình đã chọn.
Hôn nhân không phải là con đường quan trọng mà người người đều phải đi qua. Đối với một số người nó là chiếc cầu độc mộc, đối với một số người khác nó lại là con đường lớn đẹp đẽ.
Hồi ức là cần thiết, nhưng không phải là mãi mãi, bởi vì sau mỗi mảnh hoài niệm lại là nỗi cô đơn.
Hạnh phúc chính là những thứ hiện hữu rất bình thường, có thể nhìn thấy và nghe thấy được.
Hận thù một ai đó là một chuyện vô cùng mệt mỏi, hận thù một con người sẽ hao tổn rất nhiều sức lực, thậm chí còn hao tổn sức lực hơn là yêu thương một người. Bạn thử nghĩ xem, ngày nào mình cũng phải oán hận một ai đó, nỗi hận đó sẽ thường xuyên len lỏi trong đầu bạn sẽ ảnh hưởng lớn đến thái độ và cách xử sự của bản thân bạn, chiếm lĩnh lấy tâm hồn bạn, khiến bạn chẳng thể nào nhìn nhận một sự việc với ánh mắt chuẩn xác nhất... Thù hận một con người, cái giá của nó thật quá lớn!
Hết thảy mọi chuyện trên đời, chẳng ngoài sinh, ly, tử, biệt. Người đời liên lụy đến nhau, chỉ là yêu, hận, tình, cừu. Vì sao yêu? Cớ gì hận? Mọi người đều nói: Sợ nhất là tình sâu duyên nhạt, có duyên không phận. Mà nào biết được, tình nhạt duyên sâu, vấn vương không dứt mới là ma yểm.
Hoa nở, ta sẽ vẽ hoa; Hoa tàn, ta sẽ vẽ chính mình; Người đến, ta đương nhiên vẽ người; Người đi, ta sẽ vẽ một bức tranh hồi ức.
Hồ nước không nhìn thấy dù chỉ một hạt cát hay một viên sỏi, nhưng không phải bởi vì hồ nước vừa cạn vừa trong, mà có khả năng hồ nước này sâu thăm thẳm, căn bản không có đáy… Nhìn không thấy đáy thì làm sao biết bên trong liệu có cát có sỏi hay không?
Hai người yêu nhau, cần phải đi chung một con đường, cần phải có chung một số phận. Cho dù số phận ấy có ra sao thì đây cũng vẫn là một điều hạnh phúc. Khi ta còn trẻ, có thể không có thứ gì, chỉ có tình yêu là không thể không có. Khi tuổi đã về già, thứ gì cũng có thể mất đi, duy chỉ có tình yêu là không thể biến mất. Thứ quý giá nhất trong đời người chính là duyên phận.
Hỏi thế gian tình là gì? Tình trên đời này ai có thể nói rõ ràng được đây, chúng ta đơn phương tình nguyện cho rằng mình được định sẵn để gặp người ấy. Luôn cho rằng chỉ cần có dũng khí sẽ vượt qua mưa gió, nhưng chúng ta lại luôn bị dòng thác hiện thực vùi đến rã rời, nửa chừng dang dở con dốc, nhưng cuối cùng không đủ dũng khí địch lại số phận trêu đùa, đành than rằng là do không có duyên, sát cánh liền cành chỉ còn là ước nguyện của ngày hôm đó.
Hai người ở bên nhau, không chỉ cần yêu là đủ, cần gần gũi nhau, sống bên nhau, cần thẳng thắn thành khẩn những cũng cần có không gian ôm ấp, che chở nhau phù hợp nhất.
Hạnh phúc chính là cầu nhân đắc nhân, đó là điều riêng tư nhất, chỗ thuộc về bản thân, không bị sự quấy nhiễu của ai.
Hóa ra yêu một người không chỉ có hạnh phúc, mà còn có cả đau buồn nữa, đau đến mức cô muốn òa khóc.
Hoá ra có đôi khi hai người đi quá xa, thế cho nên mới quên mất mục đích ban đầu ở chung với nhau, đơn giản là thích lẫn nhau, nó phát ra từ trong trái tim mà muốn ở cũng một chỗ với nhau, chỉ có thế thôi.
Hạnh phúc không phải nhất lao vĩnh dật, chiếm được thì cũng có thể đánh mất, tình yêu khó không phải lúc yêu nhau, mà là ở bên nhau trăm năm không rời.