Không vị đế vương nào có quyền năng thống trị được trái tim.
Từ điển danh ngôn
Danh ngôn
mới.
Cập nhật gần nhất
1394 danh ngôn
Khi người đàn ông nói anh ta không hiểu phụ nữ, đó là bởi anh ta không muốn bỏ công để hiểu.
Khi người ta ngừng phàn nàn, người ta ngừng suy nghĩ.
Khó khăn lớn với chính trị là ở việc không có nguyên tắc được thiết lập nào.
Không gì khó khăn hơn, và vì vậy càng quý giá hơn, là được lựa chọn.
Kẻ thù ngã xuống có thể sẽ lại đứng lên, nhưng kẻ thù đã giải hòa được giải quyết hoàn toàn.
Không giống như những 'mối quan hệ thực sự', những 'mối quan hệ ảo' dễ bắt đầu và dễ chấm dứt. Chúng có vẻ hay ho và sạch sẽ, dễ sử dụng, nếu so sánh với trò hiện thực chậm chạp, nặng nề và rối rắm.
Kẻ ngốc nói về quá khứ, người khôn nói về hiện tại, kẻ khờ nói về tương lai.
Khi bạn đã phải chịu đựng rất nhiều đau khổ trong cuộc sống, mỗi nỗi đau gia tăng đều vừa không thể chịu đựng được vừa nhỏ bé không đáng kể.
Không gì vững chắc đến mức không chịu nguy hiểm tấn công, dù là sự tấn công của kẻ yếu.
Kết hợp các điểm khác biệt thì thành sự đồng nhất, phân tán sự đồng nhất thì thành các điểm khác biệt.
Kẻ dũng mà ghét sự nghèo hèn của mình thì dễ làm loạn. Kẻ bất nhân mà bị ghét bỏ quá mức cũng dễ làm loạn.
Khi mới sinh ra, tính nết người ta gần giống nhau, về sau tập quán khác nhau nên tính tình sẽ khác xa nhau.
Không phấn phát (1) thì một ngày một lười nản; không kiềm thúc (2) thì một ngày một dông dài. (1) Phấn phát: Cố gắng. (2) Kiềm thúc: Xem xét giữ gìn.
Không xấu với miệng, chẳng bằng không xấu với thân; không xấu với thân, chẳng bằng không xấu với tâm. (Không nói bậy, chẳng bằng không làm bậy; không làm bậy, chẳng bằng không nghĩ bậy.)
Khổng Tử bỏ hẳn bốn tật này: vô ý (xét việc thì không đem ý riêng của mình vào mà cứ theo lẽ phải), vô tất (không quyết rằng điều đó tất đúng, việc đó tất làm được), vô cố (không cố chấp), vô ngã (quên mình đi, chí công vô tư).
Không lấy bậy, tay thơm; không chơi bậy, thân thơm; không nói bậy, miệng thơm; không nghĩ bậy, tâm thơm.
Kẻ xa xỉ, thì giàu mà tiêu vẫn không đủ; kẻ kiệm ước, thì nghèo mà tiêu vẫn có thừa.
Kẻ sĩ nhiều người cậy “tài” mà hỏng mất “nết”.
Không bao giờ là việc đúng đắn khi bất cứ cá nhân nào hay chính quyền nào gây ra việc ác lớn nhân danh cái tốt giả thiết nào đó.