Không phải Phật luôn dạy con người đừng cố chấp đấy ư? Tham sân hận oán đều khổ cả. Thời gian vùn vụt, mọi sự phôi pha, mấy chục năm chẳng qua thoáng chốc, cớ sao phải níu giữ khư khư?
Từ điển danh ngôn
Danh ngôn
mới.
Cập nhật gần nhất
1394 danh ngôn
Khi còn bé, lúc nào cũng ngóng trông lớn lên. Chờ đến một ngày thật sự trưởng thành, mới phát hiện ra bản thân càng hoài niệm thời còn thơ bé. Vô tri cũng là một loại đặc quyền, yêu có thể lớn tiếng nói ra, đau lòng có thể khóc to, không cần quan tâm đến cảm nhận của người khác, lại càng không biết dùng nụ cười giả tạo duy trì sự kiên cường đang lung lay sắp sụp vỡ. Không biết gì thật tốt!
Không có nước mắt, không có phẫn nộ, con người khi đau khổ nhất, lại trở nên chết lặng.
Khóc vì đau lòng là khóc bởi thương cho những thống khổ mà người mình yêu phải chịu đựng; mà khóc vì sám hối chỉ là vì lỗi lầm của mình mà khóc thôi.
Không phải tất cả vết thương đều sẽ chảy máu, cũng không phải chỉ có chảy máu mới đau.
Không thể coi tình cảm của người khác là điều đương nhiên, bất cứ ai cũng phải trả giá cho những gì họ có được.
Khi yêu, người ta luôn nghĩ tình yêu là một thứ vạn năng, có khó khăn gì cũng không sợ, nhưng không ai biết rằng, chỉ một vấp ngã nhỏ trong cuộc sống cũng đủ khiến bản thân mãi mãi không gượng dậy được.
Khi phụ nữ cân nhắc việc kết hôn, chuyện tình cảm là quan trọng, hoàn cảnh gia đình đối phương cũng quan trọng, không thể không nắm rõ cái gì, đến đối phương là người như thế nào cũng không biết, nóng đầu lên là bổ nhào vào, quá ư võ đoán. Thời gian dài rồi sẽ biết, tình cảm mãnh liệt và hôn nhân là hai chuyện khác nhau.
Ký ức sâu đậm như thế, dẫu cho đã xa tầm tay, nhưng vẫn mãi hoài niệm. Ký ức lại khổ đau như vậy, dù cho vết thương đã lành miệng, nhưng vẫn âm ỉ nhói đau.
Khổ sở nhất là khi muốn khóc mà không thể rơi lệ.
Khi chúng ta trẻ tuổi sẽ luôn cảm thấy không cam lòng, muốn thử sức mình, nếu không bị làm cho thương tích đầy mình thì hẳn sẽ không quay đầu lại.
Khi tranh luận với người khác mà hùng hổ, đỏ mặt tía tai sẽ tự đưa mình vào thế yếu; càng nói nhẹ ngàng êm tai lại càng có sức thuyết phục.
Khi coi yêu thành thói quen, thành chấp niệm thì thật sự rất đáng sợ.
Khi một người con gái chiếm được tình yêu của một con trai, hơn nữa không vì vậy mà e sợ, đó mới là hạnh phúc chân chính.
Khi một người đã chiếm một vị trí trong trái tim người khác, sẽ không cần có quá nhiều lí do. Trong một trường hợp nhất định, trong một khoảng thời gian phù hợp và gặp được một người phù hợp, tất yếu tình cảm đó sẽ phát triển thành tình yêu.
Không gì có thể thật sự bỏ qua, bao nhiêu năm rồi, bãi bể nương dâu, hai chúng ta đã không thể quay đầu lại. Tựa như những vết thương trên người ngươi vậy, dẫu có khỏi thì sẹo vẫn còn đấy. Thời gian có thể mang đi tất cả, những nỗi đau, nhưng đã xảy ra thì vẫn là đã xảy ra, có cố bù đắp cũng chẳng được gì.
Không phải là ai cũng cần tình yêu. Đối với một số người, tình yêu đã chết rồi.
Không phải không đủ yêu mà chỉ yêu thôi thì không đủ.
Khóc thực ra là một thói quen, biết nước mắt sẽ rơi vào trong tim của người yêu thương mình nên phụ nữ mới hay khóc. Còn nếu không ai thương xót thì nước mắt chỉ là thứ vô dụng, thế thì chẳng cần phải khóc làm gì.
Không cần hỏi cậu bị sao, cũng không cần nói là tối nay tớ bận. Mỗi người tốt nhất là có một, hai người bạn như vậy, không cần lí do cũng có thể sống chết cùng nhau.