Nỗi hổ thẹn là lưỡi dao xoáy mãi vào tận đáy lòng. Đau lòng còn chịu đựng được thì nỗi đau thể xác có đáng kể gì đâu?
Từ điển danh ngôn
Danh ngôn
mới.
Cập nhật gần nhất
2625 danh ngôn
Ngươi không cần tương cầu, việc gì có thể làm, không cầu cũng có thể thành, còn việc không thể làm, cầu xin vạn lần cũng bằng không. Sai một ly, đi một dặm.
Nhân sinh là thế, gặp gỡ rồi biệt ly, và bởi vì có biệt ly nên quý trọng những lần gặp mặt.
Những thứ tốt đẹp thì không nên trải qua, bởi vì một khi đã trải qua thì không bao giờ quên được. Cho dù đã trở thành quá khứ, nhưng sẽ không ngừng dây dưa suốt kiếp. Lúc nào cũng đau khổ hoài niệm, khiến con tim quanh năm sa vào hồi ức, không chịu đối mặt với hiện tại.
Ngươi có được những thứ mà người khác tha thiết ước mơ, điều ngươi khát cầu có lẽ là điều mà người khác cố gắng thoát khỏi. Cứ mơ tưởng về những thứ không thuộc về mình, không bằng quý trọng những gì mình đang có. Từ xưa, chuyện tốt khó vẹn toàn.
Nếu tình yêu không đủ lớn đến mức người ta cam tâm lờ đi tất cả, vậy tất cả sự lựa chọn chẳng qua đều là sự cân nhắc nặng nhẹ mà thôi.
Những con đường tồn tại trong ký ức đã không còn như xưa, mỗi người đều có một quá khứ chỉ thuộc về riêng mình, ai có thể can dự vào quãng thời gian không quay lại trong cuộc đời của ai?
Nhớ rằng, lời nói của con người rất kỳ quặc, em càng để ý nó thì nó càng dễ làm em tổn thương, nhưng em càng thẳng thắn đối mặt thì nó càng trở nên vô hiệu.
Nhiều năm sau khi nhớ lại những năm tháng trẻ trung nông nổi ấy, tôi mới phát hiện ra có rất nhiều thứ bản thân từng cố gắng kiên trì giữ lấy đến giờ cũng không còn quan trọng nữa.
Ngày tháng đã trở về theo đúng chu kỳ xoay của nó, chỉ có con người là biến đổi. Nhìn đàn ngỗng trời bay ngang qua bầu trời, biết rằng mùa thu đã trôi qua, mùa đông lại sắp đến.
Những người hiểu nhau chưa chắc đã yêu nhau, mà những người yêu nhau cũng chưa chắc sẽ chờ đợi nhau.
Nhiều khi, một người lựa chọn ra đi, không phải vì dục vọng, cũng không phải vì bị quyến rũ. Chỉ đơn giản bởi nghe thấy tiếng lòng của mình. Để tôn trọng cuộc sống âm thanh trong nội tâm chính mình, chúng ta từng phải trả những cái giá quá lớn.
Nếu một người đàn ông chìa tay ra cho tôi. Nếu ngón tay của anh ấy ấm áp. Thì việc anh ấy là ai thực ra đối với tôi đã không còn quan trọng nữa.
Ngôn ngữ cuối cùng lại là thứ cấm kị. Bị quên lãng, bị kìm chế, bị đè nén. Chúng ta trò chuyện với chính mình hoặc với người xa lạ. Ngôn ngữ không tài nào vượt qua nổi rào cản thời gian. Chỉ có đau khổ mới đủ sức vượt qua mọi thứ vĩnh hằng.
Những người phụ nữ thích mặc màu trắng, họ có lòng tự tin, bên cạnh như thể không người. Sự tự tin đó có thể do đã sở hữu những thứ mà nhiều người bình thường khác không tài nào chạm tới nổi. Cũng có thể đến từ chỗ chẳng có gì nhưng cũng không theo đuổi gì.
Nỗi đau của họ như tấm gương soi vào nhau, thấy rõ đối phương. Thương xót cho nhau nhưng không thể giơ tay ra chạm tới. Không bao giờ kể lể. Cãi nhau, không hiểu nhau, lạnh nhạt, cố chấp. Chỉ có thể duy trì bằng cách như vậy. Chính như vậy. Có một số người, họ yêu quý nhau như vậy. Tình yêu của họ cách trở hai bờ, chỉ có thể nhìn nhau, không thể sát gần.
Nhiều khi, dùng từ ngữ ghi lại những suy nghĩ của mình, trong lòng không tránh khỏi xót xa. Bởi có ghi chép lại tình cảm của con người trong không gian và thời gian cũng không có tác dụng. Sinh mạng chuyển biến nhiều tầng thứ, không ngừng tiếp diễn và vươn tới những mục đích mới hơn, hy vọng như vậy có thể sinh sôi. Nhưng hy vọng đó chẳng khác nào một bầy kiến ra sức khuân một mẩu bánh mì bé xíu về hang. Đối với chúng, đây là việc rất quan trọng. Nhưng đối với chúng ta, đó là việc quá vặt vãnh. Vậy là xem ai sẽ đánh giá những việc của chúng ta. Không thể phủ nhận rằng bản chất là như nhau. Nhưng trong một khoảnh khắc nào đó, rất nhiều sự việc vẫn khiến chúng ta khó xử như vậy.
Người thông minh biết giả ngu như thế nào, người có trí tuệ hiểu cách sống vui vẻ ra sao.
Người chết rồi không thể sống lại, người còn sống cứ một mực khổ sở vì người đã chết, lấy ai đau lòng thay cho kẻ còn sống đây.
Người thực thà chẳng phải không nổi nóng, mà là không chịu nổi nóng. Họ thường quen im lặng, nhưng im lặng mãi cũng không phải là cách hay. Có vĩ nhân đã nói một câu nói nổi tiếng thế này: Không phải chết đi trong im lặng, mà là bộc phát trong im lặng…