Sinh ra mà đã biết là bậc trên; học rồi mới biết, là bậc thứ; gặp cảnh khốn rồi mới chịu học, lại còn thấp hơn nữa. Thấp nhất là gặp cảnh khốn rồi mà vẫn không chịu học.
Từ điển danh ngôn
Danh ngôn
mới.
Cập nhật gần nhất
824 danh ngôn
Sĩ phu mà ba ngày không xem sách thì soi gương mặt mũi đáng ghét, nói chuyện nhạt nhẽo khó nghe.
Sức mạnh không thể làm được phúc, trí khôn không thể tránh được vạ.
Sinh tài có đạo lớn: Sinh ra nhiều lắm, ăn tiêu ít; làm ra mau chóng, tiêu dụng từ từ, ắt của cải dồi dào sung túc.
Sáng tạo cơ hội là kẻ dũng. Chờ đợi cơ hội là kẻ ngu.
Sửa điều dở cho ai chớ nghiêm khắc quá; dạy điều hay cho ai, chớ cao xa quá.
Sức hèn chớ vác nặng nhiều, nói không trọng lượng chớ điều khuyên ai.
Sự nghiệp chớ nên cầu mong không có chông gai, trắc trở vì không có chúng thì ý chí sẽ không kiên định.
Sống mãi trong ký ức thì thật đáng thương bởi vì chẳng còn ai đợi ai trên đất cũ.
Sẽ luôn có một người phải nhận thua cuộc, sẽ luôn có một người yêu người còn lại nhiều hơn một chút mới có thể đọ sức được với nhau. Tình yêu là một cuộc đọ sức vô hình. Mà những người như chúng ta chỉ nhìn thấy được những sự ấm áp và ngọt ngào.
Sở dĩ giấc mơ rất đẹp, bởi nó chỉ tồn tại trong tâm trí. Một khi giấc mơ biến thành sự thật, nó sẽ không còn đẹp như trong ảo tưởng.
Sợi chỉ buộc vào tim ấy thỉnh thoảng lại siết thật chặt. Tuy nó rất mảnh, mảnh đến nỗi bình thường không thể cảm thận được, nhưng mỗi lần xiết chặt lại khiến người ta thấy nhói đau và nghẹt thở.
Sư phụ tôi từng nói, mọi việc có chừng mực, muôn vật không mất đi, ví dụ như, mọi hạnh phúc đều mang tính cục bộ, hạnh phúc của một bộ phận người này tất yếu sẽ dẫn đến sự đau khổ của một bộ phận người khác. Cho nên hạnh phúc trên đời này chỉ là sự hoán đổi mà thôi.
Sự bi ai nhất trong cõi nhân sinh không phải là không tìm được thứ gì đó mà là tìm được rồi sau đó lại bị đoạt đi mất.
Sống như ta muốn, buồn vui khi có thể, yêu thương khi có thể, ghét giận khi có thể, dâng hiến khi có thể... Chỉ cần nhớ "cần có một tấm lòng" đủ để cho ta và người. Nỗi đau nào rồi cũng sẽ được xoa dịu bởi yêu thương...!
Suốt đời chỉ yêu một người, nghe ra thật đẹp, nhưng kì thực rất hiếm. Hôn nhân của người hiện đại, ngày càng giống như chơi cổ phiếu, đang lên cao bỗng rớt dài, trở thành phế phẩm.
Sinh ra, trưởng thành, lớn lên. Chúng ta làm hết mọi việc để cuối cùng nằm vào lòng đất. Con người là một thứ cỏ cây cố sức chui từ dưới đất lên, cố gắng nẩy mầm, cố gắng trưởng thành, rồi lặng lẽ lụi tàn. Đó là một quá trình. Lẽ tất nhiên, vẫn có vài sự khác biệt. Người có kỷ niệm, cỏ cây thì không.
Sau khi gặp em, anh mới phát hiện, nếu thực sự yêu một người, trái tim của mình sẽ không nghe theo khối óc chỉ huy, anh không cố gắng làm gì cả nhưng chỉ cần nhìn thấy em, anh đã không còn thuộc về chính mình nữa.
Sự hoà hợp giữa người và người trong lúc ở chung không hoàn toàn quyết định bởi thời gian dài hay ngắn.
Sự quen thuộc trở thành thói quen như vậy, không hẳn là một chuyện hay. Bởi vì có những chuyện nên chú tâm mới có thể phát hiện lại do thói quen mà bỏ qua. Và cũng có những điều thật đặc biệt, lại do thói quen lại trở nên thật bình thường.