Sau bao thời gian giờ mới phát hiện mình đã trưởng thành. Ai bảo tình yêu đã tuyệt duyên với cô chứ? Nếu lúc đó cô cứ sống mãi trong đau khổ vì bị phản bội, không tự thoát khỏi thì sẽ mãi mãi không biết được ở một nơi nào đó có một người đàn ông tốt đang chờ đợi mình.
Từ điển danh ngôn
Danh ngôn
mới.
Cập nhật gần nhất
824 danh ngôn
Sẽ thật đáng tiếc khi người bạn yêu thương nhất không phải sinh ra để dành cho bạn. Dẫu đau khổ, tiếc nuối bạn cũng chỉ đành nhìn người ấy ra đi. Nhưng khi một cánh cửa khác đóng lại, một cánh cửa khác sẽ mở ra. Điều quan trọng là chúng ta hãy thôi nhìn về nơi cánh cửa đã khép và hãy dũng cảm đi tìm cánh cửa mở ra cho mình.
Sở dĩ yêu một người là hạnh phúc bởi vì hai người họ yêu nhau. Yêu một người là đau khổ bởi vì trong hai người họ có một người không yêu nữa, thậm chí là chưa từng yêu.
Sự ngầm hiểu tạo nên cách phối hợp nhịp nhàng nhất, sự ăn ý mang đến giai điệu hoàn hảo nhất. Sự đối xử giữa người với người tựa như một bản sonata, mỗi âm vực đều có liên hệ mật thiết đến nhau.
Sao băng cũng giống như tình yêu, có thể gặp được, và cũng có thể cầu thấy, chỉ cần nhẫn nại chờ đợi đến khoảnh khắc bạn gặp nó. Nếu như tin tưởng, nếu như kiên trì, thì sẽ có một ngày, bất chợt quay đầu lại, đã thấy vì sao lấp lánh phía chân trời.
Sống trên đời, có rất nhiều chuyện ngoài ý muốn và bất hạnh, ngươi không thể đoán trước được ngày mai chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng nếu gặp thì phải kiên cường đối mặt. Người chết thì cũng đã chết nhưng người sống thì vẫn phải sống, chớ nên quá đau lòng.
Sự trung thành của đàn ông như tình yêu chân thật, có thể gặp nhưng không thể cầu, dù có tiền hay không đều đã là bản tính, khác biệt chỉ ở chỗ cám dỗ nhiều hay ít mà thôi.
Sự hy sinh của con người trong tình yêu không tỷ lệ thuận với niềm hạnh phúc mà họ giành được, người càng muốn yêu lại càng không được yêu...
Sở dĩ cô không dừng bước, khi vấp ngã rồi cũng phải bò dậy tiếp tục tiến về phía trước, không phải vì nghĩ thoáng, cũng không do can đảm, mà vì cô sợ phải nhìn lại cái nơi đã khiến mình ngã đau.
Sở dĩ "chấp niệm" tồn tại là cũng vì một chữ "tham", thế nên mới không bỏ được.
Sự thật ở bên ngoài to lớn quá, mạnh mẽ quá, ăn hiếp hẳn cuộc đời tưởng tượng, hiện hình bằng giấy trắng mực đen…
Số mệnh của hoa anh đào thật thê lương, thân cây cứng cáp không biết đã thai nghén qua biết bao mùa nóng lạnh, nhưng lại chỉ có thể rực rỡ giữa nhân gian một thoáng mà thôi... Không! Một thoáng rực rỡ ấy cũng chính là sự vĩnh hằng! Những thứ tốt đẹp chỉ cần từng có đã là đủ rồi...
Sinh mệnh thật quá nhỏ bé, chúng ta có thể nắm chắc được bao nhiêu thứ, nếu đã vậy, tại sao không thể mở rộng lòng mình, sống thật tốt mỗi ngày?
So với tiền tài thì sức mạnh của tình yêu quả là yếu ớt và không liên quan đến khái niệm trắng đen hay đúng sai.
Sống sót là điều may mắn. Sống để có thể nhìn thấy nắng vàng, trời xanh, tuyết trắng; sống là để có thể ca hát, vui cười, sống để có thể yêu thương, hận thù.
Sức khỏe mới là thứ đáng quý nhất trên đời này, nếu như so sánh thì tiền bạc chẳng đáng để nhắc đến. Cho bạn một nghìn vạn đô la, bảo bạn cắt đôi chân của mình đi và cả đời mãi mãi không đi được nữa, bạn có làm không? Chẳng ai dám đâu nhỉ?
Sức mạnh khiến con người hạnh phúc nhất đó chính là lãng quên.
Sau khi lớn lên, ít nhiều chúng ta đều đang ngụy trang, không tùy tiện bộc lộ niềm vui, nỗi buồn của mình, tất cả đều như vậy.
Sau này, tôi cuối cùng cũng hiểu được, tình yêu phức tạp nhất trên đời chính là, A yêu B, B yêu C. Tình cảm dẫu có nhiều đến mấy cũng chỉ là một cái khung, sau đó, tùy vào mỗi người khác nhau mà sẽ có họa tiết khác nhau, chỉ có điều, họa tiết chính đều là một. Ví dụ như, kết thúc của một tình yêu, nếu không là vĩnh viễn bên nhau, thì cũng sẽ đường ai nấy đi. Tình yêu của tôi và anh cũng vậy, cứ ngỡ là khác biệt, ai biết rằng cũng chỉ đến thế mà thôi. Chỉ vì chúng ta đều muốn nhìn thấy một cái kết viên mãn, một cái kết hạnh phúc, đặc biệt là chuyện tình của bản thân mình.
Sở dĩ chúng ta luôn hoài niệm thanh xuân là bởi vì lúc còn tuổi xanh chúng ta có những thứ bây giờ có thể gọi là xa xỉ, chẳng hạn như hồn nhiên, chẳng hạn như lý tưởng.