Tình yêu là một loại duyên phận, giống như cà phê vậy, lúc nào cũng trong vô thức tỏa ra hương thơm quyến rũ nồng nàn, chỉ khi nếm trải vị đắng của nó mới có thể cảm nhận được sự ngọt ngào trong đó.
Từ điển danh ngôn
Danh ngôn
mới.
Cập nhật gần nhất
3619 danh ngôn
Tình yêu không phải cứ nắm giữ trong tay, lúc cần thiết cũng phải buông ra để thở.
Trên đời luôn luôn có thể loại người này, hâm mộ thành ghen ghét, dù là không chiếm được cũng phải đạp đổ, để cuối cùng phải kiếm được chút tâm lý an ủi.
Trên đời này có rất nhiều chuyện có thể cố gắng mà thành công, nhưng cũng có rất nhiều thứ cho dù cố gắng thế nào cũng không thể thay đổi.
Thì ra tất cả duyên phận, cũng chỉ là một món nợ cần trả.
Tình yêu là thứ khó nắm bắt nhất trên thế giới này, nó là con dao hai lưỡi, có thể đem lại cho chúng ta bao nhiêu niềm vui thì cũng có thể mang lại cho chúng ta bấy nhiêu đau khổ.
Trên thế giới có rất nhiều thứ, bạn không thể lấy được phần tốt nhất của mỗi thứ. Nếu đạt được ở một nơi nào đó thì chắc chắn sẽ mất đi ở một nơi khác. Trước đây mình không hiểu đạo lý này, mỗi thứ đều muốn có được phần tốt nhất. Nhưng cuộc sống không bao giờ như chúng ta mong muốn. Mình chỉ biết học cách chấp nhận sự thực.
Từng nghe có câu nói như thế này: trên thế giới này thừa thãi nhất là cái gì? Áo bông mùa hè, quạt mát mùa đông và cả sự níu kéo của anh khi tim em đã nguội lạnh. Đó cũng chính là lý lẽ này, khi đó không biết trân trọng, chính anh là người buông tay ra, có lý lẽ nào con gái cứ phải đứng nguyên tại chỗ chờ đợi anh quay đầu lại? Bởi vậy, các chị em, cuộc sống phải nhìn về phía trước, mãi mãi không được quay đầu lại, cũng đừng vì đối phương buông tay mà tự dằn vặt bản thân, người đàn ông tiếp theo sẽ tốt hơn!
Tình yêu của tuổi trẻ là thứ tình cảm cho dù có tự nếm trải hay để vụt qua thì sau này, khi nhớ lại, tất cả những gì bạn dành cho nó chỉ là một nụ cười, có thể là một nụ cười dịu dàng mà cũng có thể là cười nhạt nhẽo cho qua.
Tôi cảm thấy điều bi ai lớn nhất của cuộc đời là trong lúc còn chưa nhận thức được đầy đủ về thế giới, vì một hành động ngây ngô mà thay đổi hoàn toàn số phận.
Tình yêu tuổi học trò ấy mà, do cả hai đều chưa trưởng thành nên ít có kết quả lắm! Cũng chính bởi chưa trưởng thành cho nên tình yêu đầu ở giai đoạn này đều rất đẹp và trong sáng. Tình yêu của thời niên thiếu hoàn toàn là do nhu cầu tình cảm, chỉ đơn thuần là tôi thích bạn, bạn thích tôi. Hoàn toàn không như người lớn sẽ suy nghĩ đến những vấn đề thực tế. Điều kiện nhà cậu ấy thế nào? Công việc tốt không? Thu nhập cao không? Tương lai hoàn toàn nằm trong những vấn đề nhà cửa, xe cộ. Tình cảm học trò là tình cảm trong trắng mà không có tì vết.
Tình yêu thơ dại của tuổi trẻ là một thứ tình yêu ấu trĩ và trong sáng. Có thể cháy bùng lên, biết rõ sẽ tan thành khói thành bụi thế nhưng vẫn không nỡ thổi tắt nó. Vẫn kiên trì niềm tin và không cần hồi đáp, chấp nhận bước vào mối tình đơn phương. Tình yêu đó có thể không sâu sắc nhưng yêu rất chân thật.
Thời niên thiếu thuần khiết, trong sáng như thế, tình yêu đầu tiên trong sáng, thuần khiết như thế. Tình cảm chưa bao giờ được nói ra lời, được thời gian ấp ủ thành rượu, có lúc thực sự có thể đủ say cả đời.
Thích một người, vốn đâu cần lí do. Cảm giác rung động tinh tế này xuất phát từ cảm xúc không thể kìm nén.
Tình cảm là chuyện của hai người, dù có bao nhiêu bạn bè vào trêu đùa ghép mối thì không hợp vẫn là không hợp, có khi còn làm người ta khó xử.
Tình yêu biến khuyết điểm thành ưu điểm, tình yêu sẽ quét bỏ hết thảy những điều kiện không thích hợp, thành bại cuối cùng chỉ phụ thuộc vào việc đôi ta có một trái tim kiên cường mạnh mẽ hay không.
Thích một người đã là chuyện hạnh phúc rồi, không nhất thiết phải giữa người đó bên cạnh, có đôi khi buông tay mới là tốt nhất. ... buông tay không phải là buông tha người khác mà là buông tha chính mình.
Tất cả tình cảm thắm thiết hóa ra đều xâu chuỗi bởi rất nhiều thời gian vụn vặt, giống như một chuỗi bóng đèn nhỏ sáng lên ánh sáng mờ mờ, lặng lẽ nằm dưới chân, chiếu rọi đôi bóng bên nhau khăng khít của chúng ta. Khi ấy chỉ biết là bình thường, cho tới khi đèn đuốc đã tối tăm, chúng ta mới phát hiện ra những ngày tháng bình thường ấy là hạnh phúc đẹp đẽ biết bao.
Thật ra thì sự tin tưởng và hạnh phúc cơ bản không cần phải thề thốt. Không xa không rời cho đến giờ chẳng qua chỉ là một lời dối trá.
Tôi không nghĩ chia xa là điều gì đó đáng sợ nhất trong cuộc đời. Mà đáng sợ hơn cả là cảm giác trở thành những người xa lạ, và cô đơn trong chính cuộc sống của nhau....