“Anh có căm ghét con người không?” “Tôi không căm ghét họ… Tôi chỉ cảm thấy khá hơn khi họ không ở quanh tôi.”
C
Nguồn trích dẫn
Charles Bukowski
Nhà văn, nhà thơ 1920–1994
Giới thiệu
41 câu danh ngôn
(1920 – 1994) Nhà thơ, tiểu thuyết gia và nhà văn truyện ngắn người Mỹ gốc Đức.
Danh ngôn
Danh ngôn
Có chú chim xanh trong tim tôi, muốn cất cánh bay nhưng tôi quá cứng rắn, Tôi bảo, ở trong đó đi, ta sẽ không để ai thấy mi đâu.
Chúng ta ở đây để cười vào gian khó và sống đẹp tới mức mà Cái chết sẽ phải run rẩy khi đón ta đi.
Có nơi trong trái tim sẽ không bao giờ được lấp đầy; một khoảng trống. Và thậm chí trong những khoảng khắc tốt đẹp nhất và những thời kỳ huy hoàng nhất, chúng ta sẽ cảm thấy nó.
Một số người thích điều bạn làm, một số người ghét điều bạn làm, nhưng hầu hết mọi người đơn giản là chẳng quan tâm.
Không gì tồi tệ hơn sự cô độc nhưng thường phải mất hàng thập kỷ để nhận ra điều này. Và thường thì khi bạn nhận ra, đã quá muộn, và không gì tồi tệ hơn quá muộn.
“Anh có căm ghét con người không?” “Tôi không căm ghét họ… Tôi chỉ cảm thấy khá hơn khi họ không ở quanh tôi.”
Tôi là người tiến triển nhờ sự cô độc, không có nó, tôi giống như kẻ không có thức ăn nước uống. Mỗi ngày thiếu sự cô độc làm tôi yếu đi. Tôi không tự hào vì sự cô độc của mình; nhưng tôi phụ thuộc vào nó. Với tôi, bóng tối của căn phòng giống như nắng mặt trời.
Đôi khi cái thiện có thể được tìm thấy giữa địa ngục.
Chúng ta giống như những đóa hồng chẳng bao giờ chịu nở khi nên nở, và dường như mặt trời đã phát ngấy đợi chờ.
Tôi bị lôi cuốn bởi những thứ sai trái: Tôi thích uống rượu, tôi lười biếng, tôi không tin thánh thần, chính trị, ý tưởng, lý tưởng. Tôi biến dần vào hư không; một kiểu không tồn tại, và tôi chấp nhận điều đó. Tôi không phải là người thú vị. Tôi không muốn làm người thú vị, thực quá khó khăn. Điều tôi thật sự muốn chỉ là một khoảng không mềm mại, mịt mờ để sống, và để được yên một mình.
Phong cách là câu trả lời cho tất cả.
Làm chuyện buồn chán mà có có phong cách vẫn hơn làm chuyện nguy hiểm mà không có nó.
Tôi đoán lúc duy nhất mà hầu hết mọi người nghĩ về sự bất công là khi nó xảy ra với mình.
Đó là vấn đề với việc uống rượu, tôi nghĩ, trong khi rót cho mình một ly; nếu chuyện tồi tệ xảy ra, bạn uống để cố quên. Nếu chuyện tốt đẹp xảy ra, bạn uống để chúc mừng; và nếu không có chuyện gì xảy ra, bạn uống để khiến chuyện xảy ra.
Người ta thường hay phàn nàn họ chưa làm gì cho đời mình, và rồi chờ đợi ai đó nói ra rằng không phải vậy đâu.
Có những người chẳng bao giờ điên rồ. Cuộc sống của họ hẳn kinh khủng biết bao nhiêu.
Sắc đẹp chẳng là gì cả, sắc đẹp không ở lại. Bạn không biết mình may đến thế nào khi xấu đâu, bởi nếu người ta yêu thích bạn, bạn biết người ta thích bạn vì chuyện khác.
Nếu bạn sắp đánh mất linh hồn và bạn biết điều đó, thì bạn vẫn còn phần hồn để mất.
Những con người tẻ ngắt. Khắp nơi trên trái đất. Làm sinh sôi thêm những con người tẻ ngắt. Trái đất này nhung nhúc họ.