Tôi hoàn toàn không biết điều gì sẽ đến, nhưng dù là điều gì đi nữa, tôi cũng sẽ cười đón nhận.
H
Nguồn trích dẫn
Herman Melville
Giới thiệu
17 câu danh ngôn
Chưa có thông tin.
Danh ngôn
Danh ngôn
Sự thật được nói ra không thỏa hiệp sẽ luôn luôn có khía cạnh gồ ghề.
Tôi là bản thân tôi; xấu xí hay đẹp đẽ là tùy vào ai là người nhận định.
Người không bao giờ thất bại ở đâu đó, cũng sẽ không thể làm được gì lớn lao.
Luật lệ vĩ đại nhất của Tự nhiên là Tự nhiên tạo ra Sự sống từ Cái chết.
Hãy nhìn xem những định kiến của chúng ta mềm dẻo đến thế nào một khi yêu thương đến để bẻ cong chúng.
Ta hãy cất tiếng nói, dù thể hiện tất cả các điểm yếu và khiếm khuyết, bởi có điểm yếu, và biết điều đó, và bộc lộ nó không phải khoe khoang và không phải suy tính trước, cũng là một dấu hiệu của sự mạnh mẽ.
Sự dốt nát là cha đẻ của nỗi sợ.
Tôi không phản đối tôn giáo của bất cứ ai, dù tôn giáo ấy là gì, chừng nào người đó không sát hại hay xúc phạm bất cứ ai khác bởi vì người khác không chung niềm tin với anh ta. Nhưng khi anh ta trở nên quá cuồng tín; khi nó trở thành sự dằn vặt rõ ràng; và cuối cùng khiến thế gian này của chúng ta trở thành một nhà trọ khó sống; thì tôi nghĩ đã cấp thiết đến lúc phải gọi anh ta ra và tranh luận cho ra nhẽ.
Ta không thể chỉ sống vì mình. Hàng ngàn sợi chỉ kết nối ta với đồng loại; và giữa những sợi chỉ ấy, những sợi tình cảm, hành động của ta trở thành nguyên nhân, và chúng quay lại với ta là hệ quả.
Thà thất bại khi là nguyên gốc, còn hơn là bắt chước thành công.
Nếu bạn không thể tìm được điều gì tốt đẹp hơn ở thế gian này, thì ít nhất cũng hãy có một bữa tối ngon lành.
Tuổi già luôn luôn tỉnh táo; như thể người ta càng kết nối lâu với cuộc sống, người ta càng ít phải liên quan tới những gì nhìn giống như cái chết.
Trong tất cả những võ đoán phi lý của con người về con người, không gì vượt qua được những lời chỉ trích về thói quen của người nghèo đến từ những kẻ ở nhà đẹp, mặc đồ ấm, có ăn uống ngon lành.
Quá khứ đã chết, và không hồi sinh; nhưng Tương lai được ban cho sức sống mãnh liệt tới mức ta thấy nó sống động dù chỉ trong mong đợi. Về nhiều mặt, Quá khứ là kẻ thù của loài người; về mọi mặt, Tương lai là bạn của ta. Trong Quá khứ không có hy vọng; Tương lai là cả hy vọng và kết trái. Quá khứ là cuốn giáo khoa của tên bạo chúa; Tương lai là kinh thánh của kẻ Tự do. Những ai chỉ bị Quá khứ chi phối đứng đó như vợ của Lot, đóng băng trong cử động quay đầu lại, và vĩnh viễn không thể nhìn về phía trước.
Có một số doanh nghiệp mà sự lộn xộn cẩn trọng chính là phương thức thực sự.
Nghệ thuật là sự cụ thể hóa cảm xúc.