We actors are very fortunate people. Diễn là liều thuốc tốt nhất trên thế gian – nếu bạn không cảm thấy tốt đẹp, cảm xúc đó sẽ mất đi bởi bạn còn bận nghĩ về điều gì đó không phải bản thân mình. Diễn viên chúng tôi là những người rất may mắn.
I
Nguồn trích dẫn
Ingrid Bergman
Giới thiệu
29 câu danh ngôn
Chưa có thông tin.
Danh ngôn
Danh ngôn
Bạn phải rèn luyện trực giác của mình – bạn phải tin tưởng giọng nói bên trong, giọng nói bảo bạn rõ điều phải nói, điều phải quyết định.
A kiss is a lovely trick designed by nature to stop speech when words become superfluous.
Tôi không bao giờ tìm kiếm thành công vì danh vọng và tiền bạc; tài năng và đam mê nằm trong thành công mới đáng quý.
We actors are very fortunate people. Diễn là liều thuốc tốt nhất trên thế gian - nếu bạn không cảm thấy tốt đẹp, cảm xúc đó sẽ mất đi bởi bạn còn bận nghĩ về điều gì đó không phải bản thân mình. Diễn viên chúng tôi là những người rất may mắn.
Phim ảnh là giấc mơ, phim ảnh là âm nhạc. Không thứ nghệ thuật nào đi qua tâm trí ta như cách của phim ảnh, nó tiến thẳng vào cảm xúc ta, tới những căn phòng tối sâu kín trong tâm hồn ta.
Bạn có thực sự khóc không không quan trọng. Quan trọng là người xem có nghĩ bạn đang khóc không.
Cho tới 45 tuổi, tôi có thể diễn vai người phụ nữ đang yêu. Sau 55 tuổi, tôi có thể diễn vai bà nội bà ngoại. Nhưng thời gian giữa 10 năm đó rất khó khăn đối với một diễn viên.
Có một mái nhà, một người chồng, và con cái hẳn nên đủ cho cuộc đời của người phụ nữ. Chúng ta sinh ra là vì như vậy, đúng không? Thế nhưng tôi nghĩ mỗi ngày đều là một ngày đánh mất. Như thể tôi chỉ có một nửa là còn sống. Nửa còn lại bị trói buộc trong bao tải và nghẹt thở.
Hãy là chính mình. Thế giới này tôn sùng bản gốc.
Không bao giờ quá muộn cho sự lãng mạn.
Bạn phải rèn luyện trực giác của mình - bạn phải tin tưởng giọng nói bên trong, giọng nói bảo bạn rõ điều phải nói, điều phải quyết định.
Tôi hy vọng tôi không bao giờ già tới mức mình trở nên cuồng tín.
Tôi ghét ngày Chủ nhật, tôi mòn mỏi chờ Thứ hai đến để có thể quay trở lại với công việc.
Chúng ta cứ mãi đi lòng vòng, bị những lo lắng bất an giới hạn tới mức ta không còn phân biệt được giữa đúng và sai, giữa ý định bất chợt của kẻ cướp và lý tưởng trong sáng nhất.
Tôi nuối tiếc điều tôi không làm, không phải điều tôi đã làm.
Tôi nhớ có một ngày tôi ngồi bên hồ bơi và đột nhiên nước mắt chảy tràn trên má. Tại sao tôi lại bất hạnh như vậy? Tôi có thành công. Tôi có sự bảo đảm. Nhưng vẫn không đủ. Bên trong tôi là bão tố.
Nụ hôn là mánh khóe đáng yêu được tự nhiên tạo ra để ngưng lời nói khi ngôn từ trở thành thừa thãi.
Những người bệnh ung thư không chấp nhận số phận của mình, không học được cách để sống với nó, sẽ chỉ hủy hoại chút thời gian ít ỏi mà họ còn lại.
Thời gian đang hết dần. Nhưng mỗi ngày, tôi thách thức căn bệnh ung thư này, và sống sót với tôi là chiến thắng.