Sứ mệnh chân chính của con người là sống, chứ không phải là tồn tại.
J
Nguồn trích dẫn
Jack London
Giới thiệu
23 câu danh ngôn
Chưa có thông tin.
Danh ngôn
Danh ngôn
Nếu tiền đến cùng danh vọng, có danh vọng. Nếu tiền không đến cùng danh vọng, có tiền.
Từ thiện không phải là quẳng cho con chó khúc xương, mà từ thiện là ném cho con chó khúc xương trong lúc mình cũng đói như con chó.
Dục vọng là cơn đau tìm kiếm sự thuyên giảm qua chiếm hữu.
Có thể quên nghĩa là tỉnh táo.
Con người luôn nhận được ít hơn những gì mình đòi hỏi trong đời.
Nếu tiền đến cùng danh tiếng, có danh tiếng. Nếu tiền không đến cùng danh tiếng, có tiền.
Cái bánh xe chết tiệt của thế giới này! Tại sao nó lại phải cứ tiếp tục quay? Cần quay ngược ở đâu rồi hả?
Sinh mệnh con người là báu vật mà thế giới không thể mua; cũng không thể bù lại khi đã bị sử dụng sai; càng không thể khôi phục, làm hoàn thiện và tô điểm một cuộc đời đã bị biến thành còi cọc, méo mó và xấu xí.
Có những điều lớn lao hơn trí tuệ của chúng ta, vượt qua công lý của chúng ta. Sự đúng và sai của điều này ta không thể nói được, và ta không có quyền phán xét.
Tôi là tôi. Và tôi sẽ không hạ thấp thị hiếu của mình vì sự phán xét chung của con người.
Ngôn từ quá yếu ớt. Không ngôn từ nào đủ mạnh để miêu tả cảm xúc của tôi.
Tôi không sống vì điều mà thế giới nghĩ về tôi, nhưng vì điều mà tôi nghĩ về bản thân mình.
Tôi thà làm tro chứ không làm bụi! Tôi thà rằng tia lửa của tôi sẽ cháy tẫn trong ánh hào quang chói lọi chứ không muốn nó âm ỉ lụi dần. Tôi thà làm ngôi sao băng tuyệt hảo, từng nguyên tử tỏa sáng rực rỡ, còn hơn làm một hành tinh ngái ngủ và vĩnh cửu. Sứ mệnh của con người là sống, không phải chỉ tồn tại. Tôi sẽ không lãng phí ngày tháng của mình trong việc cố gắng kéo dài chúng. Tôi sẽ sử dụng thời gian.
Trò chơi cuộc sống rất hay, dù tất cả trong cuộc sống đều có thể đau đớn, và dù tất cả mọi cuộc đời đến cuối đường đều sẽ thua cuộc.
Cuộc sống, theo một nghĩa nào đó, là sống và sống sót. Và tất cả những gì để sống và sống sót đều tốt. Người đi theo sự thực này không thể chệch đường, trong khi người không tôn trọng sự thật này lạc đường rất xa.
Và tôi đã sống thế nào? Chính trực và rộng mở, dù lỗ mãng. Tôi không sợ cuộc đời. Tôi không thu mình khỏi nó. Tôi đón nhận nó như chính nó với cái giá của nó. Và tôi không xấu hổ vì nó. Đó là cuộc đời của tôi.
Cuộc sống mới ngắn ngủi làm sao. Tôi thà hát một bài hát, còn hơn là nghe hiểu hàng ngàn bài.
Cuộc sống là một điều lạ lùng. Tại sao lại khát khao cuộc sống như vậy? Đó là trò chơi mà không người nào thắng. Sống là lao lực vất vả và chịu đựng khổ đau, cho tới khi tuổi già trườn tới và chúng ta đặt tay xuống tro lạnh của lửa tàn. Sống thật khó khăn. Đứa trẻ đau đớn hít hơi thở đầu tiên, người già đau đớn hổn hển hơi thở cuối cùng, và tất cả ngày tháng tràn đầy rắc rối và buồn thương; và vậy mà con người tiến vào vòng tay rộng mở của cái chết, loạng choạng, ngã díu, đầu quay về sau, chiến đấu tới giây phút cuối cùng. Và cái chết đầy tử tế. Chỉ cuộc sống và những điều của cuộc sống mới đau đớn. Thế nhưng chúng ta vẫn yêu cuộc sống và căm ghét cái chết. Thật lạ lùng.
Cuộc sống không phải luôn luôn là vấn đề bạn có bao nhiêu bài tốt, mà đôi khi là việc bạn chơi quân bài xấu tốt thế nào.