Hạnh phúc có khi đơn giản chỉ là một ly
cà phê
buổi sáng và một ly sữa ấm vào buổi tối. Có khi chỉ là một bữa cơm đông đủ gia đình vào ngày chủ nhật. Có khi đơn giản là một cái ôm của mẹ trước khi rời khỏi nhà… Hạnh phúc chính là những điều rất giản đơn, đâu phải tìm kiếm xa xôi đâu ❤
Bây giờ nhé: Cuộc sống là
cà phê
, và công việc, tiền bạc, vị trí xã hội là những chiếc tách. Chúng chỉ là những dụng cụ để nắm giữ và chứa đựng cuộc sống, và không làm thay đổi chất lượng của cuộc sống. Đôi khi, chỉ bởi vì chúng ta không thưởng thức được vị
cà phê
mà chúng ta được ban tặng. Vì thế, đừng để những chiếc tách làm chủ bạn… thay vì thế hãy thưởng thức
cà phê
.”
Cà phê
không sặc sỡ để gây sự chú ý, không ngọt ngào để “xu nịnh cảm xúc”, mà nó tồn tại để mang lại cho chúng ta một kho tàng cần khám phá, một người dẫn lối để đi đến sự thanh tịnh.
Cà phê
đen,
cà phê
đắng…
cà phê
trong mắt nhiều người vẫn còn đó gợi lên nét hoài nghi về sự quyến rũ, và mối phân vân tự vấn sức hút mãnh liệt ấy có được từ nơi nao. Cuộc đời cũng là màu đen điểm thêm bao nhiêu là vị chua chát mặn đắng đến tê tái cõi lòng… thử hỏi tìm đâu màu hồng như bao người vẫn nghĩ và vị ngọt ngào biết nơi nào mới tìm được chút dư hương.
Chúng ta đã dành bao nhiêu thời gian của đời mình ngồi trong quán
cà phê
với một ai đó để lắng nghe, để trải lòng hay để… không nói năng gì cả. Để nhìn nhau hoặc nhìn những chiếc thìa cứ lanh canh khuấy mãi trong ly. Có những người cho ta cảm giác chỉ cần ngồi cạnh trong một chiều nhạt nắng đã là đủ. Những khoảng khắc lặng thinh và bình yên ấy, tôi chỉ muốn đập nát cái đồng hồ của mình đi và thời gian sẽ chẳng trôi đi nữa…
Sự im lặng thật tốt biết bao; tách
cà phê
, cái bàn. Thật tố biết bao khi ngồi một mình như con chim biển đơn độc duỗi cánh trên cột buồm. Cứ để tôi ngồi dây mãi với những thứ thứ giản đơn, tách
cà phê
này, con dao này, cái dĩa này, những thứ là chính chúng, tôi là chính tôi.
Nhiều người, không chịu được vị đắng của
cà phê
nên thường bỏ đường hoặc sữa cho bớt đắng. Tôi không cho đường hay sữa vào
cà phê
bởi tôi biết: phải nếm trải qua cay đắng mới cảm nhận được ngọt ngào đến lịm người. Cho dù vẫn tiếp tục phải uống
cà phê
đắng nhưng tôi vẫn không nản lòng vì dư vị ngọt ngào của nó.
Chúng ta muốn làm nhiều chuyện; chúng ta không sung sức lắm. Chúng ta không có giấc ngủ ngon. Chúng ta hơi rầu rĩ.
Cà phê
giải quyết tất cả những rắc rối đó trong một tách ngon lành.