Trong nỗi
cô đơn
, ốm đau hay lầm lẫn, chỉ cần được bạn biết đến cũng khiến ta có khả năng chịu đựng ngay cả khi bạn không giúp được ta. Chỉ cần có sự tồn tại của bạn bè là đủ. Tình bạn không hề bị suy giảm bởi khoảng cách hay thời gian, Bở tù đày hay chiến tranh, bởi sự đau đớn hay im lặng. Chính trong những thử thách này mà tình bạn bám rễ sâu. Chính trong những nghịch cảnh này mà tình bạn nở hoa.
Khi em cảm thấy
cô đơn
, cứ nhìn vào khoảng trống giữa những ngón tay em, và hãy nhớ rằng ở giữa những khoảng trống đó, là ngón tay anh đang chặt ngón tay em, mãi mãi.
Trong sự
cô đơn
, trong đau ốm, trong bối rối – nhận thức về tình bạn khiến ta có thể bước tiếp, thậm chí ngay cả khi bạn ta bất lực không thể giúp ta. Họ ở đó là đủ rồi. Tình bạn không phai nhạt bởi không gian hay thời gian, bởi sự giam cầm của chiến tranh, bởi khổ đau hay sự im lặng. Chính trong những thứ đó mà nó bắt rễ sâu nhất. Chính từ những thứ đó mà nó nở hoa.
Khi cơn buồn chán đến, hãy để mình bị nó nghiền áp; chìm xuống, tới đáy. Nói chung, với những chuyện không hài lòng, quy tắc là: Bạn chạm đáy càng sớm, bạn trồi lên mặt càng nhanh. Ý tưởng ở đây là nhìn toàn cảnh điều tồi tệ nhất. Lý do sự buồn chán cần được nhìn kỹ như vậy là vì nó thể hiện thời gian tinh khiết, không bị pha loãng trong tất cả những hào nhoáng lặp đi lặp lại, thừa thãi và đều đều của nó.
Sự buồn chán là cửa sổ trên những đặc tính của thời gian mà người ta thường bỏ qua bởi lo sợ hiểm họa cho sự thăng bằng của tinh thần. Nó là cửa sổ của bạn trên sự vô tận của thời gian. Một khi chiếc cửa sổ này mở ra, đừng cố đóng nó lại; thay vì thế, hãy mở rộng nó ra.
Buồn bã – là do luôn lấy lỗi lầm của người khác để trừng phạt bản thân mình.
Phiền muộn – là do luôn dùng quá khứ đã qua để hành hạ chính mình
Hối hận – là do luôn đem những chuyện đã xảy ra không thể thay đổi được rồi trách móc bản thân.
Lo lắng – là do luôn lấy những điều sợ bóng sợ gió để dọa bản thân mình.
Cô đơn
– là do luôn tự giam bản thân vào một nhà ngục do chính mình tạo ra.
Tự ti – là do luôn lấy ưu điểm của người khác so với khuyết điểm của bản thân.
Đến một độ tuổi nào đó, người ta chẳng thể làm gì khác hơn ngoài sự im lặng. Buồn bã cũng im lặng, hân hoan cũng im lặng. Thi thoảng, chỉ muốn ngồi ở một góc quán quen, thấy khổ hạnh nào rồi cũng nhẹ nhàng như mây trời. Cuộc đời cứ thế mà biên niên
cô đơn
.
Tôi không muốn làm một người phụ nữ thông minh. Cũng chẳng muốn là người giỏi giang, tháo vát. Bọn họ thường rất
cô đơn
. Cứ chống chọi một mình với thế giới để bảo vệ sự tổn thương của chính mình. Đàn ông của họ cũng chẳng phải loại tầm thường. Chính vì vậy mà ngày nào cũng là một cuộc đấu trí. Thử hỏi có phức tạp không? Chi bằng có thể ngồi xuống cùng nhau, nói chuyện nấu súp, làm vườn, tăng cân, bỏ trốn…
Tôi không để anh nhìn thấy thứ máu đang chảy trong huyết quản mình, vì sợ nó có màu xanh dương. Thứ màu xanh thẫm tối tràn ngập số kiếp của kẻ bị phán phải gánh chịu
cô đơn
. Tôi đã không còn là đứa con gái nhỏ ngày xưa. Tôi cảm thấy mình tàn tạ già cỗi dần đi. Thế nhưng giữa lúc tôi xinh đẹp nhất, người tôi yêu thương cũng không ở bên cạnh tôi.
Bạn biết thứ gì trên thế giới này sợ
cô đơn
nhất không? Việc xui xẻo, chuyện kinh khủng sợ
cô đơn
nhất, chúng đến là kéo bè kéo cánh, từ trước đến nay không thể chiến đấu đơn độc. Đơn giản mà nói thì là ‘hoạ đến dồn dập’, hình dung một cách cụ thể chính là ‘Tập trung hoả lực đảm bảo bắn bạn một phát chết ngay’.
Cái tuổi nhảy sang Hai Lăm nhanh như điện, cứ như ngủ một giấc, tỉnh dậy và biết rằng cơm áo gạo tiền đáng lo hơn là cái
cô đơn
nằm dằn lòng ở đâu đó. Cái tuổi mà người ta không thể hỏi “đam mê ở đâu?” mà người ta phải hỏi “kiếm tiền ở đâu bây giờ?
Buồn bã – là do luôn lấy lỗi lầm của người khác để trừng phạt bản thân mình. Phiền muộn – là do luôn dùng quá khứ đã qua để hành hạ chính mình Hối hận – là do luôn đem những chuyện đã xảy ra không thể thay đổi được rồi trách móc bản thân. Lo lắng – là do luôn lấy những điều sợ bóng sợ gió để dọa bản thân mình.
Cô đơn
– là do luôn tự giam bản thân vào một nhà ngục do chính mình tạo ra. Tự ti – là do luôn lấy ưu điểm của người khác so với khuyết điểm của bản thân.
Luật pháp và trật tự là một lợi ích xã hội. Tội ác và nỗi sợ hãi mà mối đe dọa tội ác gây ra có thể làm tê liệt cả cộng đồng, làm những người già
cô đơn
và dễ tổn thương không dám rời nhà, dọa sợ những người trẻ tuổi và nâng kẻ ức hiếp vênh váo hau háu khống chế đường phố lên khiến người ta kính sợ. Tôi ngờ rằng sẽ có nhiều sự ủng hộ và ít sự chỉ trích hơn là những nhà chính trị ngày nay tưởng tượng hướng đến sự chuyển dịch nguồn lực mạnh mẽ từ an sinh xã hội sang luật pháp và trật tự – chừng nào những lời khoa trương về việc cứng rắn với tội phạm được thực tế theo kịp.
Tôi không nghĩ chia xa là điều gì đó đáng sợ nhất trong cuộc đời. Mà đáng sợ hơn cả là cảm giác trở thành những người xa lạ, và
cô đơn
trong chính cuộc sống của nhau….
Có thể con gái sẽ lẻ loi, nhưng ít
cô đơn
, bởi từ lúc chào đời con gái đã có một khả năng đặc biệt, họ có thể nói chuyện với búp bê, làm nũng với gấu bông, trút giận lên chú lợn bông ngốc nghếch…
In loneliness, in sickness, in confusion – the mere knowledge makes it possible to endure, even if the friend is powerless to help. It is enough that they exist. Friendship is not diminished by distance or time, by imprison or war, by suffering or silence. It is these things that it roots deeply. It is from these things that it flowers. Trong nỗi
cô đơn
, ốm đau hay lầm lẫn, chỉ cần được bạn biết đến cũng khiến ta có khả năng chịu đựng ngay cả khi bạn không giúp được ta. Chỉ cần có sự tồn tại của bạn bè là đủ. Tình bạn không hề bị suy giảm bởi khoảng cách hay thời gian, Bở tù đày hay chiến tranh, bởi sự đau đớn hay im lặng. Chính trong những thử thách này mà tình bạn bám rễ sâu. Chính trong những nghịch cảnh này mà tình bạn nở hoa.
Không có sự gấp gáp, không có động lực – không có gì buộc bạn phải dậy sớm để theo đuổi mục tiêu, và chắc chắn không có gì hấp dẫn bạn thức khuya khi công việc chưa hoàn thành. Bạn quá thoải mái với vị trí của mình trong đời và điều này cản trở bạn tiến về phía trước.