Trong nỗi cô đơn, ốm đau hay lầm lẫn, chỉ cần được bạn biết đến cũng khiến ta có khả năng chịu đựng ngay cả khi bạn không giúp được ta. Chỉ cần có sự tồn tại của bạn bè là đủ. Tình bạn không hề bị suy giảm bởi khoảng cách hay thời gian, Bở tù đày hay
chiến tranh
, bởi sự đau đớn hay im lặng. Chính trong những thử thách này mà tình bạn bám rễ sâu. Chính trong những nghịch cảnh này mà tình bạn nở hoa.
Trong sự cô đơn, trong đau ốm, trong bối rối – nhận thức về tình bạn khiến ta có thể bước tiếp, thậm chí ngay cả khi bạn ta bất lực không thể giúp ta. Họ ở đó là đủ rồi. Tình bạn không phai nhạt bởi không gian hay thời gian, bởi sự giam cầm của
chiến tranh
, bởi khổ đau hay sự im lặng. Chính trong những thứ đó mà nó bắt rễ sâu nhất. Chính từ những thứ đó mà nó nở hoa.
In loneliness, in sickness, in confusion – the mere knowledge makes it possible to endure, even if the friend is powerless to help. It is enough that they exist. Friendship is not diminished by distance or time, by imprison or war, by suffering or silence. It is these things that it roots deeply. It is from these things that it flowers. Trong nỗi cô đơn, ốm đau hay lầm lẫn, chỉ cần được bạn biết đến cũng khiến ta có khả năng chịu đựng ngay cả khi bạn không giúp được ta. Chỉ cần có sự tồn tại của bạn bè là đủ. Tình bạn không hề bị suy giảm bởi khoảng cách hay thời gian, Bở tù đày hay
chiến tranh
, bởi sự đau đớn hay im lặng. Chính trong những thử thách này mà tình bạn bám rễ sâu. Chính trong những nghịch cảnh này mà tình bạn nở hoa.
In loneliness, in sickness, in confusion-the mere knowledge of friendship makes it possible to endure, even if the friend is powerless to help. It is enough that they exist. Friendship is not diminished by distance or time, by imprisonment or war, by suffering or silence. It is in these things that it roots most deeply. It is from these things that it flowers. Trong sự cô đơn, trong đau ốm, trong bối rối – nhận thức về tình bạn khiến ta có thể bước tiếp, thậm chí ngay cả khi bạn ta bất lực không thể giúp ta. Họ ở đó là đủ rồi. Tình bạn không phai nhạt bởi không gian hay thời gian, bởi sự giam cầm của
chiến tranh
, bởi khổ đau hay sự im lặng. Chính trong những thứ đó mà nó bắt rễ sâu nhất. Chính từ những thứ đó mà nó nở hoa.
Hầu hết các phiền phức đều không cần thiết. Chúng ta chiến thắng Tự nhiên; chúng ta có thể bắt tự nhiên mọc lúa mì; chúng ta có thể giữ ấm khi tự nhiên gọi bão tuyết. Thế nên chúng ta dựng lên ác quỷ chỉ vì thích thú –
chiến tranh
, trò chính trị, phân biệt chủng tộc, tranh chấp lao động.
Đó là nỗi sợ hãi cho những điều chưa biết. Điều chưa biết là chính nó. Và nỗi sợ hãi nó khiến mọi người hối hả theo đuổi giấc mơ, ảo vọng,
chiến tranh
, hòa bình, tình yêu, hận thù, tất cả những thứ đó – tất cả chỉ là ảo ảnh. Điều chưa biết là chính nó. Hãy chấp nhận rằng nó chưa được biết và đơn giản là nó đang lướt đi. Mọi thứ đều chưa biết — và rồi bạn vượt lên trong cuộc chơi. Đó chính là nó. Đúng không?
Khi một cuộc tình vừa đổ vỡ thì ngay sau đó người ta không thể nào hào hứng bắt đầu một cuộc tình mới nếu vết thương lòng chưa kịp lành miệng. Cũng như người ta không thể tiến hành tốt một cuộc
chiến tranh
trên đống đổ nát của cuộc
chiến tranh
trước đó nếu không có thời gian để hồi phục.
Đó là nỗi sợ hãi cho những điều chưa biết. Điều chưa biết là chính nó. Và nỗi sợ hãi nó khiến mọi người hối hả theo đuổi giấc mơ, ảo vọng,
chiến tranh
, hòa bình, tình yêu, hận thù, tất cả những thứ đó - tất cả chỉ là ảo ảnh. Điều chưa biết là chính nó. Hãy chấp nhận rằng nó chưa được biết và đơn giản là nó đang lướt đi. Mọi thứ đều chưa biết -- và rồi bạn vượt lên trong cuộc chơi. Đó chính là nó. Đúng không?
Có lẽ đó là điều đã giúp tôi trong
chiến tranh
. Tôi là người theo thuyết định mệnh, nếu bạn gọi điều đó là như thế. Câu tôi hay dùng là, “nếu không thể làm gì về chuyện đó, hãy quên nó đi.”
Không phải tìm kiếm quá xa để thấy kết nối giữa ăn mặc và
chiến tranh
; những bộ quần áo đẹp nhất của bạn là những bộ quần áo bạn mặc khi là người lính.
Tôi có ý tưởng rằng tồn tại hai thế giới. Một tôi gọi là thế giới thực, thế giới của
chiến tranh
và các câu lạc bộ đấm bốc, nơi mà mái ấm của trẻ thơ nằm ở ngoài đường phố, và thế giới thực này là thế giới mà trẻ mồ côi giết trẻ mồ côi... Tôi thích thế giới còn lại, nơi mà hầu hết tất cả đều sống. Thế giới tưởng tượng.
Thậm chí dù chúng ta không phải chịu sự tàn phá của
chiến tranh
, cuộc sống của chúng ta phải thay đổi nếu ta muốn cứu rỗi cuộc đời khỏi con đường tự hủy diệt.