Bạn có để ý rằng những người có tác động tới thế giới này cùng coi trọng và có chung một loại cảm giác gấp gáp?
Cho dù người ta muốn đạt được gì, dù trong thể thao, trong
kinh doanh
hay ngành nghề khác; những người nổi bật lên khỏi đám đông nuôi giữ cho mình cảm giác gấp gáp để phát triển tốt nhất con người của mình. Họ chọn không tách biệt khỏi điều họ muốn đạt được, và họ theo đuổi nó – bấp chấp người khác có suy nghĩ và nói gì, bởi cảm giác gấp gáp là một phần không thể thiếu trong họ.
Những người khó phục vụ nhất là người nghèo. Cho họ miễn phí, và họ nghĩ đấy là cái bẫy. Bảo họ đầu tư nhỏ, và họ nói sẽ không thể kiếm được nhiều. Bảo họ đầu tư lớn, và họ bảo không có tiền. Bảo họ thử thứ mới, và họ nói mình không có kinh nghiệm. Bảo họ đấy là
kinh doanh
truyền thống, và họ nói sẽ khó làm. Bảo họ đấy là mô hình
kinh doanh
mới, và họ sẽ nói đấy là
kinh doanh
đa cấp. Bảo họ mở cửa hiệu, họ bảo sẽ không có tự do. Bảo họ làm ăn trong ngành mới, và họ nói không có chuyên môn. Họ cũng có những điểm chung: Họ thích hỏi Google, nghe theo những người bạn cũng vô vọng như mình, họ nghĩ nhiều hơn giáo sư đại học và làm ít người người mù.
Cứ hỏi họ, họ có thể làm gì. Họ sẽ không thể trả lời bạn. Kết luận của tôi: Thay vì tim đập nhanh hơn, sao không làm nhanh hơn một chút; thay vì chỉ nghĩ, sao không thực hiện. Người nghèo thất bại vì một hành vi chung: Cả Cuộc Đời Họ Là Chờ Đợi.
Business, you know, may bring you money, but friendship hardly ever does.
Kinh doanh
, bạn biết đấy, có thể mang cho bạn tiền bạc, nhưng tình bạn thì hiếm khi nào.
Mô hình cho
kinh doanh
của tôi là ban nhạc The Beatles: Họ là 4 chàng trai đã tạo nên sự cân bằng cho nhau, tạo nên sự nổi tiếng cho lẫn nhau. Với tôi, tổng số là quan trọng hơn so với những phần rời rạc
Bạn có để ý rằng những người có tác động tới thế giới này cùng coi trọng và có chung một loại cảm giác gấp gáp? Cho dù người ta muốn đạt được gì, dù trong thể thao, trong
kinh doanh
hay ngành nghề khác; những người nổi bật lên khỏi đám đông nuôi giữ cho mình cảm giác gấp gáp để phát triển tốt nhất con người của mình. Họ chọn không tách biệt khỏi điều họ muốn đạt được, và họ theo đuổi nó – bấp chấp người khác có suy nghĩ và nói gì, bởi cảm giác gấp gáp là một phần không thể thiếu trong họ.
Bạn có để ý rằng những người có tác động tới thế giới này cùng coi trọng và có chung một loại cảm giác gấp gáp? Cho dù người ta muốn đạt được gì, dù trong thể thao, trong
kinh doanh
hay ngành nghề khác; những người nổi bật lên khỏi đám đông nuôi giữ cho mình cảm giác gấp gáp để phát triển tốt nhất con người của mình. Họ chọn không tách biệt khỏi điều họ muốn đạt được, và họ theo đuổi nó - bấp chấp người khác có suy nghĩ và nói gì, bởi cảm giác gấp gáp là một phần không thể thiếu trong họ.
Một trong những thứ lãng phí vô ích và khó chịu nhất trên thế giới là tranh cãi – loại tranh cãi sinh sự và bất tận không khác gì cãi cọ, và gây ra hiềm khích trong gia đình và giữa bè bạn, và để lại những cảm xúc phẫn uất tại mái ấm, trong những trái tim, trong
kinh doanh
và công tác, và trong tất cả các loại tụ họp tại những nơi công khai và riêng tư, và trong tất cả các mối quan hệ của cuộc sống – và điều nó giải quyết được mới ít ỏi làm sao!
Những người khó phục vụ nhất là người nghèo. Cho họ miễn phí, và họ nghĩ đấy là cái bẫy. Bảo họ đầu tư nhỏ, và họ nói sẽ không thể kiếm được nhiều. Bảo họ đầu tư lớn, và họ bảo không có tiền. Bảo họ thử thứ mới, và họ nói mình không có kinh nghiệm. Bảo họ đấy là
kinh doanh
truyền thống, và họ nói sẽ khó làm. Bảo họ đấy là mô hình
kinh doanh
mới, và họ sẽ nói đấy là
kinh doanh
đa cấp. Bảo họ mở cửa hiệu, họ bảo sẽ không có tự do. Bảo họ làm ăn trong ngành mới, và họ nói không có chuyên môn. Họ cũng có những điểm chung: Họ thích hỏi Google, nghe theo những người bạn cũng vô vọng như mình, họ nghĩ nhiều hơn giáo sư đại học và làm ít người người mù. Cứ hỏi họ, họ có thể làm gì. Họ sẽ không thể trả lời bạn. Kết luận của tôi: Thay vì tim đập nhanh hơn, sao không làm nhanh hơn một chút; thay vì chỉ nghĩ, sao không thực hiện. Người nghèo thất bại vì một hành vi chung: Cả Cuộc Đời Họ Là Chờ Đợi.
Cách để học làm việc gì là làm việc đó. Cách học
kinh doanh
là bắt tay vào việc. Thành công dạy cách thành công. Bắt đầu với quyết tâm thành công, và chuyện đã thành một nửa.
Bất cứ ai yêu thích âm nhạc hơn tiếng ồn, niềm vui hơn lạc thú, tâm hồn hơn vàng bạc, công việc sáng tạo hơn chuyện
kinh doanh
, đam mê hơn trò khờ dại, không tìm thấy mái nhà trong thế giới tầm thường của chúng ta.
Không có sự lớn lao nếu không có nhiệt huyết muốn trở nên lớn lao, dù đó là khát vọng của một vận động viên hay họa sĩ, nhà khoa học, bậc phụ huynh, hay nhà
kinh doanh
.
Có hai bài học chính: a) Cách duy nhất để sinh tồn trong
kinh doanh
là có lợi nhuận, trừ phi bạn có nguồn tiền bất tận; b) Đi qua khó khăn và học cách làm tốt hơn lần sau.
Những ý tưởng sáng tạo bừng nở nhất trong môi trường có chút tinh thần vui vẻ. Không ai
kinh doanh
vì để cho vui, nhưng điều đó không có nghĩa là không thể có niềm vui trong
kinh doanh
.
McDonald là sự nghiệp
kinh doanh
giữa người với người, và nụ cười trên gương mặt nữ nhân viên tính tiền khi nhận yêu cầu của bạn là một phần quan trọng trong hình ảnh của chúng tôi.