Người không
mạo hiểm
điều gì, không làm gì, không có gì, chẳng là gì.
Anh ta có thể tránh được đau buồn và thống khổ,
Nhưng anh ta không thể học hỏi, cảm nhận, thay đổi, trưởng thành hay thực sự sống.
Bị xiềng xích bởi sự khuất phục, anh ta là kẻ nô lệ đã từ bỏ tất cả tự do.
Chỉ người dám
mạo hiểm
mới có tự do.
Cười là
mạo hiểm
tỏ ra ngu xuẩn.
Khóc là
mạo hiểm
tỏ ra ướt át.
Vươn tay ra là
mạo hiểm
bị liên lụy.
Thể hiện cảm xúc là
mạo hiểm
để lộ con người thực sự của mình.
Đặt ý tưởng và giấc mơ ra trước đám đông là
mạo hiểm
sẽ đánh mất chúng.
Yêu là
mạo hiểm
sẽ không được đáp lại.
Hy vọng là
mạo hiểm
đớn đau.
Thử là
mạo hiểm
thất bại.
Nhưng phải chấp nhận rủi ro, bởi mối nguy lớn nhất trong đời là chẳng dám
mạo hiểm
điều gì.
Lòng can đảm là gì? Lòng can đảm là sự sẵn lòng chấp nhận
mạo hiểm
sẽ thất bại… Tôi thấy chỉ có một mối nguy hiểm trong đời, và đó đúng thực là mối nguy hiểm lớn. Bạn có thể lập quá nhiều sự phòng ngừa.
A true friend unbosoms freely, advises justly, assists readily, adventures boldly, takes all patiently, defends courageously, and continues a friend unchangeably. Một người bạn thực sự là người bày tỏ thoải mái, khuyên bảo đúng đắn, giúp đỡ nhiệt tình, liều mình
mạo hiểm
, kiên nhẫn đảm trách mọi điều, can đảm bảo vệ, và vẫn cứ là một người bạn không thay lòng đổi dạ.
Every day I live I am more convinced that the waste of life lies in the love we have not given, the powers we have not used, the selfish prudence that will risk nothing and which, shirking pain, misses happiness as well. Cứ mỗi ngày tôi lại càng tin rằng sự lãng phí cuộc đời nằm trong những tình cảm chúng ta không cho đi, sức mạnh chúng ta không sử dụng, sự thận trọng ích kỷ không dám
mạo hiểm
điều gì và lẩn tránh nỗi đau, cũng đồng thời để lỡ hạnh phúc.
Nếu những người đi trước thiếu tinh thần
mạo hiểm
, ngày nay sẽ không có đèn điện, ra đa, máy bay, vệ tinh nhân tạo cũng không có chất penicillin và xe hơi.
Phải
mạo hiểm
để đạt được thành tựu. Thường thì điều đó đáng sợ. Nó cần gì đó bạn không biết trước hoặc kỹ năng mà bạn chưa có. Nhưng đến cuối cùng thì nó đáng giá.
Ruốt cuộc, mỗi tên sát nhân khi xuống tay đều
mạo hiểm
sẽ phải gặp cái chết kinh khủng nhất, trong khi những kẻ giết hắn chẳng
mạo hiểm
gì hơn ngoài sự thăng chức của mình.
Mỗi khi bạn chấp nhận
mạo hiểm
hoặc bước ra khỏi vùng thoải mái của mình, bạn có một cơ hội lớn để khám phá thêm về bản thân và những khả năng của mình.
Hoàn toàn chẳng có gì đặc biệt với việc bước đi trên sợi dây thừng đặt trên mặt đất. Khi không có
mạo hiểm
không có niềm tự hào về thành tựu đạt được, và vì vậy, cũng không có hạnh phúc.
Sự ưu việt có thể đạt được khi bạn
mạo hiểm
nhiều hơn người ta nghĩ là an toàn, yêu nhiều hơn người ta nghĩ là thông minh, mơ ước nhiều hơn người ta nghĩ là thực tế, và mong chờ nhiều hơn người ta nghĩ là có thể.