Trong sự cô đơn, trong đau ốm, trong bối rối –
nhận thức
về tình bạn khiến ta có thể bước tiếp, thậm chí ngay cả khi bạn ta bất lực không thể giúp ta. Họ ở đó là đủ rồi. Tình bạn không phai nhạt bởi không gian hay thời gian, bởi sự giam cầm của chiến tranh, bởi khổ đau hay sự im lặng. Chính trong những thứ đó mà nó bắt rễ sâu nhất. Chính từ những thứ đó mà nó nở hoa.
Những người có
nhận thức
lý tính thuần túy sẽ bị thế giới hiện thực khước từ, còn những ai thuộc tuýp người
nhận thức
cảm tính thuần túy thì sẽ bị thế giới hiện thực nhấn chìm, vùi dập.
Những người có
nhận thức
lý tính thuần túy sẽ bị thế giới hiện thực khước từ, còn những ai thuộc tuýp người
nhận thức
cảm tính thuần túy thì sẽ bị thế giới hiện thực nhấn chìm, vùi dập.
Những con người mạnh mẽ yêu thế gian đến mức anh ta khát khao sự lặp lại. Anh ta có thể mỉm cười trước suy nghĩ tồi tệ nhất: không ý nghĩa, sự tồn tại không mục đích lặp lại vĩnh cửu. Đặc tính thứ hai của con người mạnh mẽ ấy là anh ta có sức mạnh để nhận ra – và sống trong
nhận thức
đó – rằng thế giới bản thân nó không có giá trị, và tất cả giá trị đều là của con người. Anh ta tạo dựng chính mình bằng cách đắp nặn giá trị của bản thân; anh ta có niềm kiêu hãnh để sống với những giá trị mình mong muốn.
Trái tim vốn là một tạo vật mong manh và thiếu kiên định. Vì vậy, hãy tin vào điều thiện, lòng tốt, vào nhân cách và năng lực… nhưng đừng tin vào sự bất biến của
nhận thức
và tình cảm nơi con người. Hãy tin là mình được yêu thương trong khoảnh khắc này, nhưng đừng chắc rằng mình sẽ được yêu mãi mãi. Nếu chịu chừa chỗ cho sự đổi thay, ta sẽ tránh được không ít tổn thương sâu sắc.
I was blessed with a sense of my own destiny. I have never sold myself short. I have never judged myself by other people’s standards. I have always expected a great deal of myself, and if I fail, I fail myself. Tôi được ban cho sự
nhận thức
về định mệnh của chính mình. Tôi chưa bao giờ tự hạ thấp bản thân. Tôi chưa bao giờ đánh giá mình theo tiêu chuẩn của người khác. Tôi luôn trông đợi nhiều ở chính mình, và nếu tôi thất bại, tôi thất bại chính mình.
The worst pain in the world is knowing that he meant everything to you but you meant nothing to him. But, life goes on once you realize your own strength inside of you: the strength to realize that saying goodbye doesn’t mean that you don’t love the person anymore or that you don’t want to keep them in your life. It doesn’t mean you’re weak. It means that you’ve the strength to let go and live your life to the fullest because you’ve learned that life really is good. You are strong and can only be as happy as you choose. Nỗi đau lớn nhất trên đời là khi nhận ra người ấy là tất cả đối với bạn nhưng bạn lại chẳng là gì với người ấy. Tuy nhiên, cuộc sống vẫn được tiếp tục một khi bạn
nhận thức
được sức mạnh của bản thân nằm bên trong con người bạn: sức mạnh để nhận ra rằng nói lời chia tay không có nghĩa bạn ko còn yêu người ấy nữa hay là bạn không còn muốn giữ người ấy lại trong cuộc đời mình. Điều đó không có nghĩa là bạn yếu đuối. Nó cho thấy bạn đủ sức mạnh để người ấy ra đi và sống trọn vẹn cuộc sống của bạn, bởi vì bạn đã học được rằng cuộc sống thật tốt đẹp. Bạn mạnh mẽ và chỉ có thể được hạnh phúc như bạn đã lựa chọn.
In loneliness, in sickness, in confusion-the mere knowledge of friendship makes it possible to endure, even if the friend is powerless to help. It is enough that they exist. Friendship is not diminished by distance or time, by imprisonment or war, by suffering or silence. It is in these things that it roots most deeply. It is from these things that it flowers. Trong sự cô đơn, trong đau ốm, trong bối rối –
nhận thức
về tình bạn khiến ta có thể bước tiếp, thậm chí ngay cả khi bạn ta bất lực không thể giúp ta. Họ ở đó là đủ rồi. Tình bạn không phai nhạt bởi không gian hay thời gian, bởi sự giam cầm của chiến tranh, bởi khổ đau hay sự im lặng. Chính trong những thứ đó mà nó bắt rễ sâu nhất. Chính từ những thứ đó mà nó nở hoa.
Các bài giảng của giáo sư, cho dù có đầy đủ, xúc tích đến đâu, có chứa chan tình yêu tri thức của bản thân giáo viên đến đâu, thì về thực chất, mà nói, đó chẳng qua cũng vẫn chỉ là chương trình, là những lời chỉ dẫn tuần tự để điều chỉnh trật tự
nhận thức
của sinh viên. Người nào chỉ biết ngồi nghe giáo sư giảng chứ bản thân mình trong lòng không cảm thấy khát khao đọc sách, thì có thể nói tất cả những điều người ấy nghe giảng ở trường đại học cũng sẽ chỉ như một tòa nhà xây trên cát mà thôi .
Khi cuộc đời quá dễ dàng với chúng ta, chúng ta phải
nhận thức
được điều đó. Nếu không chúng ta có thể sẽ không sẵn sàng đón nhận cú đòn sớm hay muộn cũng sẽ đến với tất cả mọi người, dù giàu hay nghèo.
Giữa tất cả những cạm bẫy trong đời,
nhận thức
thấp kém về bản thân là cạm bẫy chết chóc nhất, và khó vượt qua nhất, bởi nó là cái bẫy do chính tay bạn thiết kế và đào xây, tổng kết lại trong câu nói, ‘Vô dụng thôi – mình không thể làm được.’
Nghiên cứu chân lý (chính là si mê nó),
nhận thức
chân lý (chính là ở cùng với nó) và tin tưởng chân lý (chính là hưởng thụ nó) là mĩ đức cao nhất trong tính cách con người.
Nếu tôi ao ước điều gì, tôi sẽ không ao ước sự giàu sang và quyền lực, mà ước có được
nhận thức
nhiệt huyết về những tiềm năng, có được đôi mắt luôn trẻ trung và sôi nổi để thấy điều có thể. Những niềm vui không thỏa nguyện, những khả năng không xảy ra. Và có loại rượu nào lấp lánh hơn, ngát hương hơn, làm say sưa hơn những khả năng!
Tôi không chấp nhận bất cứ công thức bất biến nào cho cuộc đời. Không quy tắc
nhận thức
trước nào thấy được trước mọi thứ có thể xảy ra trong đời mỗi người. Trong khi chúng ta sống, ta tiến bộ, và những điều ta tin thay đổi. Chúng phải thay đổi. Vậy nên tôi nghĩ ta nên sống với sự khám phá không ngừng này. Ta nên mở lòng với cuộc phiêu lưu này trong ý thức sống nâng cao. Ta nên đặt tất cả sự tồn tại trông cậy vào sự sẵn lòng khám phá và trải nghiệm