Buồn bã – là do luôn lấy lỗi lầm của người khác để trừng phạt bản thân mình.
Phiền muộn – là do luôn dùng
quá khứ
đã qua để hành hạ chính mình
Hối hận – là do luôn đem những chuyện đã xảy ra không thể thay đổi được rồi trách móc bản thân.
Lo lắng – là do luôn lấy những điều sợ bóng sợ gió để dọa bản thân mình.
Cô đơn – là do luôn tự giam bản thân vào một nhà ngục do chính mình tạo ra.
Tự ti – là do luôn lấy ưu điểm của người khác so với khuyết điểm của bản thân.
Ai cũng có kí ức của riêng mình. Em luôn tự hỏi tại sao ông trời lại mang đến cho em một kí ức buồn đến vậy ? Em đã từng muốn vứt bỏ kí ức của mình. Giữ nó làm cái gì khi nó chất chứa toàn đau buồn và tổn thương.
Nhưng em đã không làm được vì em nhận ra rằng sau những kí ức đau buồn và tổn thương còn có những kí ức của hạnh phúc. Rồi một ngày nào đó tất cả sẽ trở thành kỉ niệm và em sẽ đủ can đảm để đối mặt với những
quá khứ
, những kí ức đó. Những đau buồn những tổn thương ngày trước sẽ không còn làm em cảm thấy day dứt nữa. Em phải cảm ơn ông trời đã cho em những kí ức đó em sẽ giữ nó mãi bên mình vì nó là duy nhất, vì nó là đáng giá.
Rồi đến một ngày bạn sẽ nhận ra rằng thời gian có thể thay đổi tất cả, con tim đổi thay, tình cảm cũng thay đổi, quãng thời gian vui buồn tươi đẹp bên người đó cũng chỉ là chuyện của
quá khứ
mà thôi…
Buồn bã – là do luôn lấy lỗi lầm của người khác để trừng phạt bản thân mình. Phiền muộn – là do luôn dùng
quá khứ
đã qua để hành hạ chính mình Hối hận – là do luôn đem những chuyện đã xảy ra không thể thay đổi được rồi trách móc bản thân. Lo lắng – là do luôn lấy những điều sợ bóng sợ gió để dọa bản thân mình. Cô đơn – là do luôn tự giam bản thân vào một nhà ngục do chính mình tạo ra. Tự ti – là do luôn lấy ưu điểm của người khác so với khuyết điểm của bản thân.
Quá khứ
như đống lửa đã tắt rụi trên đất, chỉ còn lại tro tàn xám đen, nhưng nếu muốn quét dọn ngay đám tro tàn đi, có thể bất cẩn làm phỏng tay rồi thế nào cũng có ngày tro tàn nguội lạnh
Có người bảo đừng đặt tên cho những điều đã trở thành
quá khứ
vì sẽ chỉ càng khiến bản thân không muốn buông tay. Cơ mà phải làm thế nào khi ngay từ lúc mới gặp gỡ, trong lòng đã chỉ biết hát lên rằng “anh như cánh buồm đỏ thắm em cổ tích xưa”?
Đời người rất ngắn, mà cũng rất dài, chớ lo lắng cho tương lai không thể biết trước, càng không cần lưu lại cho dĩ vãng những nuối tiếc không thể vãn hồi. Con người đừng nên hy vọng cả đời mình không gặp phải thất bại suy sụp, không trải qua những thời điểm khó khăn nhất của cuộc đời, cũng như không bao giờ chịu tổn thương hay chỉ trích, điều đó là không thể! Chỉ cần vào lúc sắp đi đến cuối con đường đời, quay đầu nhìn lại
quá khứ
, có thể nói với chính mình: Tôi đã nỗ lực, đã từ bỏ, đã thành công, đã thất bại, nhưng tôi không có gì tiếc nuối, tôi đã không làm cho người thân, người yêu, bạn bè mình thất vọng… Đó chính là một cuộc đời hoàn hảo!
Don’t count what you lost, cherish what you have and plan what to gain because the past never returns but the future may fulfill the loss. Đừng đếm những gì bạn đã mất, hãy quý trọng những gì bạn đang có và lên kế hoạch cho những gì sẽ đạt được bởi
quá khứ
không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho mất mát.
The danger of the past was that men became slaves. The danger of the future is that man may become robots. Mối nguy hiểm của
quá khứ
là con người bị biến thành nô lệ. Mối nguy hiểm của tương lai là con người có thể trở thành rô bốt.
Bắt đầu hôm nay, tôi sẽ không còn lo lắng về hôm qua nữa. Đó là
quá khứ
và
quá khứ
thì sẽ chẳng bao giờ thay đổi được. Tôi chỉ có thể thay đổi bằng cách chọn cách nghĩ như thế.