Con người hay phạm một ít
sai lầm
, ví như lúc mất đi rồi mới phát hiện người luôn bên cạnh làm bạn với mình đã không còn nữa. Lúc bàn tay trống rỗng mới ý thức được thứ còn lại mà bản thân mình có chỉ là tham lam cùng ích kỉ vô cùng tận.
Những chuyện mà người trưởng thành hiểu được càng nhiều thì không gian để chứa dũng khí trong lòng càng nhỏ bé, không dễ dàng làm những chuyện
sai lầm
, nhưng cũng vì thế mà thường bỏ lỡ mất vận may của cái đúng.
Chúng ta luôn quên mất người thật lòng đối đãi với mình, rồi lại mang tình yêu cho một người khác… Tất cả mọi người đều phạm cùng một
sai lầm
, chỉ trông mong một bóng hình theo mình, thật ra là người quen thuộc bên mình.
Thật ra, từ khi mới bắt đầu sinh ra, con người dù thế nào cũng phải trải qua gian khổ. Người thiện lương sẽ lựa chọn kết luận gian khổ là
sai lầm
của chính bản thân mình, cố gắng tự mình làm tốt hơn. Người ác độc sẽ quy kết gian khổ là
sai lầm
của người khác, nếu anh ta sống không tốt, anh ta cũng không để cho người khác sống tốt.
Đừng từ bỏ ước mơ của mình, hãy vạch rõ kế hoạch bản thân, làm những gì mình thích, đừng do dự hay chần chừ, nếu như lúc nào đó mình phạm
sai lầm
thì cũng không cần phải lo sợ, các em sẽ tự nghĩ ra cách giải quyết, các em tuổi còn trẻ lại rất thông minh, các em nên coi trọng sự chưa trưởng thành của mình, đem nó làm vũ khí lớn nhất, ưỡn ngực tiến về phía trước.
Lúc còn bé, ba mẹ có nói gì thì chúng ta đều cho là đúng cả, bản thân mỗi người con luôn cho rằng ba mẹ mình không gì không làm được. Lúc trưởng thành, phát hiện ra ba mẹ cũng là người bình thường, cũng có lúc phạm
sai lầm
, có những chuyện lực bất tòng tâm, thế rồi những mộng tưởng về họ tan tành và sụp đổ, kèm theo đó là sự nổi loạn bên trong chính chúng ta. Lúc lên đại học, bản thân dần tiếp nhận sự thật, không biết từ khi nào đã không còn đối chọi với ba mẹ nữa, và phát hiện rằng ba mẹ đã già rồi cũng cần người chăm sóc, hiển nhiên lòng mỗi người đều cảm thấy ray rứt, ý thức trách nhiệm cũng được nâng cao.
Lòng người rất tham lam, được nếm một chút ngọt ngào rồi, sẽ bất giác càng muốn nhiều hơn, sẽ nảy sinh ra những cảm giác
sai lầm
, sẽ liên tưởng tới hai từ 'vĩnh viễn'.
Cuộc sống có thể dạy cho chúng ta rất nhiều thứ, những thứ ấy khác so với sách vở. Có nhiều cái biết là dễ nhưng làm thì khó. Mỗi người đều biết làm thế nào mới là đúng đắn nhất nhưng chưa chắc mọi người đều không phạm
sai lầm
. Con người vốn rất giỏi trong việc đề ra những câu châm ngôn nhưng lại không nghe theo nó.
Dần dần cô hiểu rõ, oán hận người khác một phần chính là oán hận bản thân mười phần, mà phẫn nộ vì
sai lầm
của người khác thực ra chính là tự trừng phạt mình.
Thực ra, cuộc đời này dài như vậy, ai yêu ai, ai không yêu ai, chuyện này thật sự không nói rõ được. Nếu hai người ở bên nhau, có thể cố gắng tiếp nhận đối phương, bao dung những khuyết điểm và
sai lầm
của đối phương, cùng tránh gây tổn thương cho nhau, không hẳn đã không là tình yêu.