Mọi người thường chỉ chú ý đoá hoa nở rộ xinh đẹp, lại chưa từng nghĩ đến những hạt giống nhỏ bé xù xì. Mọi người thường chỉ thích thú cũng như đố kị khi thấy người khác thu hoạch đầy ắp, lại không nghĩ đến hình ảnh gieo hạt gian khổ. Tất cả những điều này chỉ là bề nổi đẹp đẽ mà thôi.
Ai có thể vừa gặp đã nhìn thấu bản chất của đối phương, biết trước người đó có đáng để mình yêu hay không? Không ai có thể làm được, vì vậy chỉ có thể thận trọng từng bước một, nếu như ngã xuống? Vậy thì phủi bụi đất bò lên!
Làm một người cha xứng đáng khó hơn so với tưởng tượng quá nhiều, không phải cứ bỏ công bỏ sức, không phải có
ý chí
kiến cường, không phải cứ chịu đựng nỗi cô đơn, cô độc, không phải cứ bỏ ra toàn bộ tâm huyết của mình là có thể làm được.
Con người ai cũng như ai, muốn tìm chỗ dựa dẫm để bản thân không phải lăn lộn giữa đời. Nhưng một khi ta đã quen có chỗ dựa, một ngày chỗ dựa đó gục ngã, biến mất hoặc rời ta đi, lại phải nhờ cậy chính mình; e đến lúc đó, ngay một chút sức lực đứng lên cũng không còn.
Điều đáng buồn nhất trên thế gian này chính là khi người trước kia yêu ngươi sâu nặng trở thành tất cả của ngươi, mà ngươi lại không quan trọng với người đó nữa.
Tất cả tình cảm thắm thiết hóa ra đều xâu chuỗi bởi rất nhiều thời gian vụn vặt, giống như một chuỗi bóng đèn nhỏ sáng lên ánh sáng mờ mờ, lặng lẽ nằm dưới chân, chiếu rọi đôi bóng bên nhau khăng khít của chúng ta. Khi ấy chỉ biết là bình thường, cho tới khi đèn đuốc đã tối tăm, chúng ta mới phát hiện ra những ngày tháng bình thường ấy là hạnh phúc đẹp đẽ biết bao.
Thiên tai nhân họa không ai đỡ được. Làm cha mẹ, chỉ cần còn một hơi thở đều sẽ tìm mọi cách sinh con ra, cho con một cuộc sống tốt nhất. Trên đời này chỉ có con cái ích kỉ chứ không có bố mẹ ích kỉ.
Phàm là người phụ nữ làm mẹ, vĩ đại bao nhiêu thì ích kỷ bấy nhiêu, tại sao? Bảo bọc con chứ sao! Để bảo vệ thế hệ sau của mình, bọn họ sẽ trở nên trải đời hơn cả nam giới, nói cách khác chính là càng ngày càng trở nên trần tục, cũng chỉ có như vậy mới có thể một mình gánh vác ngoài xã hội. Chỉ cần xuất hiện một chút xíu nguy cơ, họ sẽ nhe nanh, múa vuốt, gào thét, kêu la, sự dịu dàng nhu mì trước đây hoàn toàn tan biến, từ đó sẽ càng ngày càng trở nên trung tính, đây chính là phần 'con' của con người, bởi vì họ phải đảm bảo sự duy trì nòi giống.