Mong chúng ta không bao giờ để những gì ta không thể có, hay không có, làm ta không thể hưởng thụ những gì ta có và có thể có. Bởi chúng ta trân trọng
hạnh phúc
của mình, hãy đừng quên điều này.Vì một trong những bài học lớn nhất của cuộc đời là học cách
hạnh phúc
mà không có những gì ta không thể có hay không nên có.
Chẳng có khác biệt gì ở việc bạn đi đâu, bạn ở đâu. Và chẳng có khác biệt gì về điều bạn có, luôn có nhiều hơn để mong muốn. Chừng nào bạn chưa
hạnh phúc
với con người mình, bạn sẽ không bao giờ
hạnh phúc
với điều mình có.
Rằng để yêu người thì trước hết chúng ta phải biết yêu mình, phải trân trọng và giữ gìn niềm
hạnh phúc
của chính mình. Rằng ta phải bồi đắp chính bản thân ta thành một con người tốt đẹp và cảm nhận được niềm
hạnh phúc
, trước khi nghĩ đến việc mang đến
hạnh phúc
cho bất cứ ai hay đóng góp điều tốt đẹp gì cho xã hội. Bởi vì, bạn biết đó, chúng ta không thể mang đến cho người khác thứ mà ta không có.
Bạn phải yêu bản thân đủ nhiều để đặt ra một chuẩn mực cho cuộc đời mà bạn không sẵn lòng thỏa hiệp. Nếu bạn chấp nhận chuẩn mực của người khác, bạn sẽ không bao giờ
hạnh phúc
.
Người đặt mọi thứ dẫn tới
hạnh phúc
phụ thuộc vào bản thân mình, chứ không phải người khác, đã lập kế hoạch tốt nhất để sống
hạnh phúc
. Đây là con người biết tiết chế, con người có chí khí và có sự sáng suốt.
Hạnh phúc
của ta phụ thuộc vào thói quen suy nghĩ mà ta nuôi dưỡng. Vậy nên hàng ngày hãy luyện tập lối suy nghĩ
hạnh phúc
. Hãy nuôi dưỡng trái tim vui vẻ, phát triển thói quen
hạnh phúc
, và cuộc sống sẽ là bữa tiệc không tan.
Hoàn toàn chẳng có gì đặc biệt với việc bước đi trên sợi dây thừng đặt trên mặt đất. Khi không có mạo hiểm không có niềm tự hào về thành tựu đạt được, và vì vậy, cũng không có
hạnh phúc
.
Bông hồng kia trên bờ giậu mỉm cười Trái tim tôi
hạnh phúc
trả lời Và bỗng điều gì trong thẳm sâu thầm hỏi Ai là hoa, và ai là tôi? Giữa chúng tôi, mối giao cảm nhỏ nhoi Như nhẹ rung, tinh tế tuyệt vời.
Những con người khốn khổ tập trung vào điều họ căm ghét trong cuộc đời họ. Những con người
hạnh phúc
tập trung vào điều họ yêu thích trong cuộc đời họ.
Tại sao chúng ta lại vội vàng? Bởi những người vội vã đi qua cuộc đời cũng là gấp gáp đi tới huyệt mộ. Điều đó chẳng mang lại được gì. Hãy dành đủ thời gian cho mọi chuyện bạn làm. Hãy dành thời gian để ăn đúng mực. Hãy dành thời gian để nghỉ ngơi và chơi đùa. Hãy dành thời gian để tỏ ra lịch sự. Hãy dành thời gian để bước qua đường đời - và nếu bạn ngã lăn xuống giữa đất đá, hãy đứng dậy và đi tiếp; đừng để sự vội vã hay lo lắng làm bạn chệch đường. Hãy nghiền ngẫm bản tính của mình. Bạn sẽ khỏe mạnh,
hạnh phúc
và thành công.
Khi đau khổ phát sinh, hãy tự ý thức rằng chẳng có ai nhận chịu đau khổ. Nếu nghĩ rằng đau khổ và
hạnh phúc
là của bạn thì bạn sẽ không bao giờ tìm thấy bình an.