Tất cả những
ý tưởng
hay, khi không có hành động sẽ trở nên ôi thiu và vô dụng. Chìa khóa để biến giấc mơ thành hiện thực là hành động. Những người có
ý tưởng
hay rất thường thấy. Người hành động theo đuổi giấc mơ và
ý tưởng
ít thấy hơn, nhưng họ là những người đạt được sự giàu sang và tri thức. Ai đó sẽ hành động ngày hôm nay. Hãy để đó là bạn.
Bạn không thể tạo danh tiếng trên những điều bạn sẽ làm. Thật đơn giản, hãy tưởng tượng, tường thuật rồi bước ra ngoài đi vào thế giới và thực hiện điều đó.
Hiện thực – Ước mơ = Động vật Hiện thực + Ước mơ = Tim đau (thường được gọi là Chủ nghĩa l
ý tưởng
) Hiện thực + Hài hước = Quan điểm hiện thực (hay còn gọi là Chủ nghĩa bảo thủ) Ước mơ – Hài hước = Cuồng tín Ước mơ + Hài hước = Ảo mộng Hiện thực + Ước mơ + Hài hước = Sự khôn ngoan
The world is full of people whose notion of a satisfactory future is, in fact, a return to the idealised past. Thế giới đầy những kẻ mà quan điểm về một tương lai thỏa mãn thực chất là sự quay trở lại quá khứ đầy l
ý tưởng
.
Nếu hầu hết chúng ta đều xấu hổ vì quần áo xoàng xĩnh và đồ đạc tồi tàn, hãy xấu hổ hơn vì những
ý tưởng
xoàng xĩnh và triết lý tồi tàn… Sẽ thật là một tình huống đáng buồn nếu thứ bao bên ngoài lại tốt đẹp hơn xác thịt bọc bên trong nó.
Tôi thấy rằng nỗi buồn phần lớn là những phút giây căng thẳng mà chúng ta thấy tê liệt vì không còn nghe được những cảm xúc kinh ngạc của mình đang sống. Bởi chúng ta đơn độc với sự hiện diện xa lạ đã bước vào mình; bởi mọi thứ ta tin tưởng và quen thuộc bị lấy mất trong chốc lát; bởi chúng ta đứng giữa sự dịch chuyển khiến ta không thể đứng yên. Vì thế mà khi nỗi buồn qua đi: sự hiện diện mới bên trong, sự hiện diện được bổ sung, đã bước vào tim ta, bước vào căn phòng sâu nhất và thậm chí không còn ở đó – đã ở trong máu ta rồi. Và ta không biết nó là gì. Ta có thể dễ dàng tin rằng không có điều gì xảy ra, và dù vậy ta đã thay đổi, như một ngôi nhà thay đổi vì khách đã bước vào. Chúng ta không thể nói ai đã đến, có lẽ sẽ không bao giờ biết được, nhưng có nhiều dấu hiệu cho thấy tương lai đã bước vào ta theo cách này để có thể thay đổi trong ta từ rất lâu trước khi nó xảy ra. Và vì thế điều quan trọng là chúng ta cần ở một mình và chú tâm khi buồn: bởi khoảng khắc tưởng chừng như không biến cố và bất động mà tương lai tiến vào ta gần với cuộc đời hơn bất cứ thời điểm ồn ào ngẫu nhiên nào mà nó xảy ra từ bên ngoài. Ta càng lặng yên, ta càng kiên nhẫn và rộng mở trong nỗi buồn của mình, sự hiện diện mới càng tiến vào trầm lặng và sâu lắng, và nó càng thuộc về ta và trở thành vận mệnh của ta nhiều hơn.
All successful people men and women are big dreamers. They imagine what their future could be, ideal in every respect, and then they work every day toward their distant vision, that goal or purpose. Tất cả những người đàn ông và phụ nữ thành công đều là những người mơ mộng. Họ mơ mộng về tương lai của họ, l
ý tưởng
trên mọi phương diện, và rồi họ lao động mỗi ngày hướng về viễn cảnh xa xôi ấy, mục tiêu hay cái đích đó.
Hãy nắm lấy một
ý tưởng
. Biến
ý tưởng
đó trở thành cuộc đời mình – nghĩ về nó, mơ về nó, sống trên
ý tưởng
ấy. Hãy để trí não, cơ bắp, thần kinh, mọi phần của cơ thể bạn tràn đầy
ý tưởng
ấy, và gạt mọi
ý tưởng
khác sang bên. Đó là cách để thành công.
Ý tưởng
bản thân chúng vô cùng có giá trị, nhưng
ý tưởng
chỉ là
ý tưởng
. Ai cũng có thể nghĩ ra
ý tưởng
. Điều quan trọng là phát triển nó thành sản phẩm thực tế.
Hãy là người sưu tập
ý tưởng
hay. Hãy giữ một cuốn sổ. Khi bạn nghe được một
ý tưởng
hay, hãy bắt lấy nó, viết nó xuống. Đừng tin vào trí nhớ của mình.
We intend to take action when the idea strikes us. We intend to do something when the emotion is high. But if we don’t translate that intention into action fairly soon, the urgency starts to diminish. A month from now the passion is cold. A year from now it can’t be found. Chúng ta dự định hành động khi
ý tưởng
thôi thúc chúng ta. Chúng ta dự định làm một việc gì đó khi cảm xúc dâng cao. Nhưng nếu chúng ta không chuyển dự định đó thành hành động ngay thì tính cấp bách bắt đầu suy giảm. Một tháng nữa kể từ bây giờ, niềm đam mê sẽ bị nguội lạnh. Một năm sau kể từ bây giờ, dự định đó không còn tìm thấy nữa.