Nhìn chung con người phán đoán bằng thị giác hơn bằng xúc giác, bởi vì ai cũng có thể thấy, nhưng chỉ vài người có thể kiểm chứng qua cảm nhận. Ai cũng có thể thấy con người
bề ngoài
của bạn, ít người biết bạn thực sự là ai, và những người ít ỏi đó không dám đứng ra đi ngược lại dư luận chung.
Mỗi chúng ta rồi đều sẽ có một ngày được phán xét vì chuẩn mực của cuộc đời ta, không phải mức sống của ta; bởi mức độ chúng ta cho đi - không phải vì mức độ giàu sang; bởi lòng tốt giản đơn - không phải bởi sự vĩ đại
bề ngoài
.
Nhiều khi sự trẻ trung bên ngoài và tuổi tác cũng chẳng liên quan gì đến nhau. Nếu đã có quá nhiều sự từng trải, thì dù có nét mặt và hình dáng
bề ngoài
vẫn còn rất trẻ trung thì tâm hồn cũng không còn như thế.
Quan trọng không phải là
bề ngoài
, mà là tinh túy. Quan trọng không phải là tiền bạc, mà là học thức. Quan trọng không phải là quần áo, mà là phong cách.
Hóa ra,
bề ngoài
cứng rắn của cô chẳng qua vì muốn che dấu đi sự tự ti của nội tâm, cho dù tiền bạc có nhiều đi chăng nữa cũng không thể lấp đi sự trống rỗng trong trái tim. Mỗi người đều có những vết sẹo mà người ngoài không biết, chỉ là không may bị lộ ra mà thôi.
Một đứa trẻ bị ép lớn lên, cho dù
bề ngoài
điềm tĩnh, kiêu ngạo thế nào, cũng vẫn chỉ là đứa trẻ. Đứa trẻ này luôn làm những việc mà mình cho là đúng, kết quả lại làm tổn thương chính mình và người khác.