Tuổi càng lớn càng biết che dấu chính mình, học được cách nghĩ một đằng, nói một nẻo, học được cách không ép bản thân làm những chuyện mình không thích, tâm niệm rằng cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên, đôi khi còn tự khen bản thân mình quá giỏi nữa chứ, sau này khi gặp một người nào đó tính tình
cố chấp
thì lại cho rằng họ không bình thường, cũng quên mất bản thân cũng từng có tuổi trẻ bồng bột.
Dưới sức mạnh tẩy rửa của thời gian, tình cảm sục sôi cuối cùng cũng bị mài thành cát. Ước mong và đau thương đều sẽ không nhạy bén như trước. Riêng có ký ức lại thoát ra,
cố chấp
mà muốn chứng minh rằng, trước khi tất cả tiêu biến, nó đích thật đã từng có mặt.
Cuộc đời con người luôn có những sự kiên trì rất nực cười. Nhưng kể cả rõ ràng chúng ta biết điều đó rất ấu trĩ, cũng vẫn khăng khăng giữ vẻ
cố chấp
đáng thương đó. Cho đến khi trầy da tróc vảy, thương tích đầy mình.