Có một số cách để luyện tập sự nhún nhường: Nói càng ít càng tốt về bản thân. Lo chuyện của chính mình. Không muốn thao túng việc của người khác. Tránh sự tò mò. Vui vẻ
chấp nhận
mâu thuẫn và sự sửa chữa. Bỏ qua lỗi lầm của người khác.
Chấp nhận
tổn thương và sự xúc phạm. Chấp nhật bị coi thường, lãng quên và ghét bỏ. Tử tế và dịu dàng ngay cả khi bị khiêu khích. Không khăng khăng câu nệ lòng tự trọng. Luôn luôn lựa chọn đường gian nan nhất. – Niềm vui trong sự yêu thương: Hướng dẫn cuộc sống hàng ngày.
With 3 letters H-R-T, I can add E and A to them to have HEART. I can also add U to those three letters and I will have HURT. But I’d rather have you, and resign myself to hurt, than have a heart without you. Nếu có 3 chữ cái: H, R, T anh có thể thêm vào đó chữ E và A để có được chữ HEART. Nhưng anh cũng có thể thêm vào đó chữ U và nhận được từ HURT. Anh thà có em – U – và
chấp nhận
sự đau đớn – HURT – còn hơn có một trái tim – HEART – mà không có em.
The man who insists upon seeing with perfect clearness before he decides, never decides. Accept life, and you must accept regret. Người khăng khăng muốn thấy rõ mọi thứ trước khi quyết định sẽ chẳng bao giờ quyết định.
Chấp nhận
cuộc sống, và bạn phải
chấp nhận
sự hối hận.
Chấp nhận
thất bại với lòng kiêu hãnh,
chấp nhận
lời phê bình bằng tư thế đĩnh đạc, nhận vinh dự với sự nhún nhường – đó là dấu hiệu của sự trưởng thành và độ lượng.
Tình yêu? Hơi phức tạp nhỉ, nhưng tôi có thể nói thế này với bạn… giây phút bạn sẵn sàng
chấp nhận
đau khổ để làm ai đó hạnh phúc, tình yêu ở ngay đấy.
Những ký ức đã cũ, nhưng khi nhìn lại, người ta vẫn sẽ thấy yêu thương đó hiện hữu. Người ta không thể quên. Chỉ là người ta
chấp nhận
nó thoáng qua cuộc đời mình như một áng mây trôi cuối ngày….
Chừng nào ta nói: “Được rồi, đây là sự thật đối với tôi, và tôi tin vào nó, và tôi sẵn sàng chiến đấu vì nó, nhưng tôi
chấp nhận
rằng người khác có những niềm tin khác – vậy hãy để tôi xem kỹ hơn điều họ tin” – chúng ta có thể học hỏi được qua những giao thiệp giữa chúng ta nhờ sự khác biệt, thay vì bất chấp sự khác biệt.
Khi ba mươi tuổi, người ta nên biết rõ mình như trong lòng bàn tay, biết rõ con số cụ thể của những khiếm khuyết và phẩm chất của mình, biết mình có thể đi xa bao nhiêu, đoán trước những thất bại – là chính bản thân mình. Và trên hết,
chấp nhận
những điều đó.
Đó là nỗi sợ hãi cho những điều chưa biết. Điều chưa biết là chính nó. Và nỗi sợ hãi nó khiến mọi người hối hả theo đuổi giấc mơ, ảo vọng, chiến tranh, hòa bình, tình yêu, hận thù, tất cả những thứ đó – tất cả chỉ là ảo ảnh. Điều chưa biết là chính nó. Hãy
chấp nhận
rằng nó chưa được biết và đơn giản là nó đang lướt đi. Mọi thứ đều chưa biết — và rồi bạn vượt lên trong cuộc chơi. Đó chính là nó. Đúng không?
Những ai dự định làm điều tốt không được hy vọng người ta sẽ lăn đá ra khỏi đường mình đi, nhưng phải điềm tĩnh
chấp nhận
kể cả khi người ta rải đá lên đó.
Tôi không
chấp nhận
bất cứ công thức bất biến nào cho cuộc đời. Không quy tắc nhận thức trước nào thấy được trước mọi thứ có thể xảy ra trong đời mỗi người. Trong khi chúng ta sống, ta tiến bộ, và những điều ta tin thay đổi. Chúng phải thay đổi. Vậy nên tôi nghĩ ta nên sống với sự khám phá không ngừng này. Ta nên mở lòng với cuộc phiêu lưu này trong ý thức sống nâng cao. Ta nên đặt tất cả sự tồn tại trông cậy vào sự sẵn lòng khám phá và trải nghiệm
Tôi bắt đầu cuộc đời mình với một điều tuyệt đối đơn nhất: rằng thế giới này là của tôi để tạo hình theo giá trị cao nhất của tôi, và không được
chấp nhận
một tiêu chuẩn thấp hơn, cho dù tôi phải đấu tranh gian khổ đến thế nào.
Nếu bạn không lập ra một chuẩn mực cơ bản cho những điều bạn sẽ
chấp nhận
trong đời, bạn sẽ thấy mình dễ dàng trượt vào những hành vi và thái độ, hoặc chất lượng cuộc sống thấp hơn nhiều điều mình xứng đáng.