Thuộc về nhau … đôi khi không biểu hiện bằng tình cảm mãnh liệt mà có thể chỉ đơn thuần là một cảm giác bình yên, sự an tâm khi được cầm tay nhau cùng nhau đi đến cuối con đường, là sau khi đi cả một vòng lớn, quay trở lại điểm ban đầu, cảm thấy thật vui mừng vì vẫn có ai đó đứng kiên định chờ ta. Đôi khi ‘không phải người có tình cuối cùng cũng trở thành phu thê’ mà là ‘người có duyên cuối cũng cũng nên nghĩa vợ chồng’.
Đứng giữa biển xe qua lại như thoi đưa, dừng lại giữa đoàn người đi trong vội vã, quá nhiều người đã lướt qua ta, chỉ là liệu có bao nhiêu người nhớ được mấy giây gặp gỡ này, sau đó lại là mấy giây biệt ly…
Tình cảm của con người, cũng là một loại duyên. Có người gặp chỉ một lần, nhưng mất cả đời để quên. Có người gặp ngàn lần, cũng chẳng thể tìm ra một lần để nhớ.
Đứng giữa biển xe qua lại như thoi đưa, dừng lại giữa đoàn người đi trong vội vã, quá nhiều người đã lướt qua ta, chỉ là liệu có bao nhiêu người nhớ được mấy giây gặp gỡ này, sau đó lại là mấy giây biệt ly...
Tùy Duyên Tự Tại Có duyên thì đến, không duyên thì đi. Có duyên không từ, không duyên chẳng cầu. Đến thì hoan nghinh, đi thì chúc phúc. Tất cả tùy duyên, thuận theo tự nhiên.
Tất cả đều tốt, không có cái gì không tốt cả, thấy gì cũng cho là tốt, thấy gì cũng vui vẻ. Trong tâm mới có thể luôn luôn tràn đầy pháp hỉ, trong tâm mới có thể thanh tịnh, mới không phiền não, mới không giận và hận người. Không có chia cái này tốt, cái đó xấu, cũng không có cái này ngon, cái kia không ngon.Tất cả đều tùy duyên, trong lòng sẽ an tâm và vững chãi.
Được gặp một người có duyên với mình trong thời điểm thích hợp, là hạnh phúc của cả cuộc đời; Được gặp một người có duyên với mình trong thời điểm không thích hợp, chỉ là một tiếng thở dài.
Giống như người ta không thể biết được trong tương lai mình sẽ gặp người như thế nào, gặp phải chuyện gì, cũng vĩnh viễn không biết được vận mệnh khi nào sẽ thay đổi. Có lúc, chỉ một ánh mắt vô tâm, một cuộc gặp gỡ tình cờ, cũng có thể thay đổi cả cuộc đời một con người cũng không chừng.
Yêu nhau chỉ cần có cơ hội, nhưng có thể ở cùng nhau là cần cơ duyên. Trên con đường bạch đầu giai lão còn lắm trạm kiểm soát phải đi qua, không có dũng khí, không thể đi đến cuối đường.
Tình cảm vốn là chuyện rất phiền lụy, nhất là với kẻ chấp niệm như chúng ta. Bình sinh lãnh đạm chẳng màng tương tư, nhưng đến khi cơ duyên đến, gặp được đúng đối tượng thì lại sẽ dây dưa cả đời. Còn nếu bất hạnh, gặp phải kẻ bạc tình thì sẽ dễ dàng dứt áo ra đi. Song, suy cho cùng, cảm tình chân thật nhất đời này đều đã trút đi hết đúng một lần, nên chẳng cách nào yêu người khác được nữa.
Ở sai thời gian gặp gỡ đúng người, là một hồi đau lòng; Ở đúng thời gian gặp gỡ sai người, là một tiếng thở dài tức tưởi; Ở đúng thời gian gặp đúng người, là cả đời hạnh phúc; Ở sai thời gian gặp phải sai người, là một đoạn hoang đường; Buông tha một người thật yêu mình, cũng không thống khổ; Buông tha một người mình thật yêu, mới là thống khổ; Yêu một người không yêu mình, lại càng thêm thống khổ; Nếu là hữu duyên, thời gian, không gian cũng không là khoảng cách; Nếu là vô duyên, cuối cùng gặp nhau cũng vô phương hiểu ý; Mọi việc không cần quá để ý, lại càng không cần cưỡng cầu đi; Khiến cho hết thảy tùy duyên thôi…
Có lẽ trong cuộc đời, có người nào đó luôn mang theo hình bóng một người khác, muốn xóa bỏ cũ̀ng không được. Giống như định mệnh, rằng buộc họ với nhau suốt cuộc đời.
Trong cuộc đời luôn luôn có những cuộc gặp gỡ rồi đi qua nhau, không phải cuộc gặp gỡ nào cũng tạo nên một mối nhân duyên, nhưng không phải mối nhân duyên nào cũng có nghĩa là sẽ cùng nhau đi hết cuộc đời.