Từ lâu ta đã biết nói chuyện là một nghệ thuật, mà nói chuyện châm chọc người khác lại là một nghệ thuật rất cao thâm. Có người mở miệng ra là văng đầy lời lẽ hùng hổ thô tục, cuối cùng đối phương chỉ coi như ngươi đang nói chuyện với không khí, trong lòng thầm mắng: Thô tục, quá thô tục. Có người tươi cười quyến rũ mặt không đổi sắc nhưng giấu kim trong chữ, giấu dao trong lời nói. Làm sắc mặt người nghe xanh đỏ lục tím thay đổi liên tục, nhưng bởi vì khuôn mặt đối phương dịu dàng hòa ái tươi cười thân thiết nên bọn họ không thể làm gì, cuối cùng chỉ có thể cắn răng nuốt vào trong bụng. “Kẻ câm ăn hoàng liên, có khổ nói không được”, chính là loại này.
Tại sao lại nói về điều ta muốn? Thế thật trẻ con. Vớ vẩn. Dĩ nhiên bạn quan tâm tới điều bạn muốn. Bạn vĩnh viễn sẽ quan tâm về điều mình muốn. Nhưng không ai khác nữa. Tất cả chúng tôi cũng giống như bạn: chúng tôi quan tâm tới điều chúng tôi muốn.
Hãy luôn luôn có gì đó để nói. Người có gì đó để nói và người được biết tới là sẽ không bao giờ mở miệng trừ phi có gì đó để nói, chắc chắn sẽ được lắng nghe.
Chúng ta phải đối mặt với sự thật rằng hoặc tất cả chúng ta sẽ cùng chết hoặc chúng ta sẽ phải học cách sống cùng nhau, và nếu chúng ta sống cùng nhau, chúng ta phải nói chuyện.
Nếu bạn nói với một người bằng ngôn ngữ mà anh ta hiểu, điều bạn nói sẽ đi được vào đầu đối phương. Nếu bạn nói với người đó bằng ngôn ngữ của anh ta, điều bạn nói sẽ đi tới con tim.
Nếu bạn muốn biết làm sao để người ta xua đuổi bạn và cười cợt đằng sau lưng bạn, hay thậm chí căm ghét bạn, đây là công thức: Đừng lắng nghe ai lâu. Nói liên miên về mình. Nếu bạn có ý tưởng gì trong lúc người khác đang nói, đừng chờ cho tới khi anh ta nói hết: nhảy ngay vào và cắt ngang giữa câu nói.
Khi ứng phó với người khác, hãy nhớ rằng bạn không ứng phó với những sinh vật của lý trí, mà là những sinh vật tràn đầy định kiến, và được thúc đẩy bằng lòng kiêu hãnh và tính tự cao.