Khớp trong câu nói
Trí tưởng tượng không phải là một trạng thái: nó chính là sự tồn tại của con người.
Tra cứu
Kết quả tra cứu
Khớp trong câu nói
Trí tưởng tượng không phải là một trạng thái: nó chính là sự tồn tại của con người.
Khớp trong câu nói
Thật ngạc nhiên rằng ngày nay ta thờ ơ tới bao nhiêu trước những điều như vật lý, không gian, vũ trụ và triết lý về sự tồn tại của ta, mục đích của ta, điểm đến cuối cùng của ta. Ngoài kia là cả một thế giới điên rồ. Hãy thấy tò mò.
Khớp trong câu nói
Bất cứ ai đều nên tò mò từng giờ phút trong cuộc hành trình lớn lao của mình cho tới ngày không còn hắt bóng dưới ánh mặt trời. Bởi người qua đời mà không tồn tại câu hỏi nào trong tim, sự tồn tại của anh ta có nghĩa lý gì cơ chứ?
Khớp trong câu nói
Những khó khăn mà tôi gặp phải để nhận ra sự tồn tại của mình chính là những gì đánh thức và huy động những hoạt động và khả năng của mình.
Khớp trong câu nói
Cách duy nhất để ứng phó với một thế giới không tự do là trở nên tự do tuyệt đối đến mức thậm chí sự tồn tại của bạn cũng là phản kháng.
Khớp trong câu nói
Sự buồn chán nghỉ ngơi trên thứ hư vô uốn lượn qua sự tồn tại ; sự chóng mặt của nó là vô hạn, cũng giống như nhìn xuống vực sâu không đáy.
Khớp trong câu nói
Sự buồn chán sát hại sự tồn tại nhiều hơn là chiến tranh.
Khớp trong câu nói
Cuộc chiến giữa tồn tại và hư vô là căn bệnh tiềm ẩn của thế kỷ hai mươi. Nỗi buồn chán giết nhiều sự tồn tại hơn là chiến tranh.
Khớp trong câu nói
Bởi cái chết, khi chúng ta suy ngẫm kỹ lưỡng về nó, là mục tiêu chân thực của sự tồn tại . Trong vài năm qua, tôi đã hình thành mối quan hệ gần gũi sâu sắc với người bạn chân thành và tốt nhất này của nhân loại, khiến hình ảnh của cái chết không còn khiến tôi kinh hoàng, thay vì thế, cảm thấy được thực sự an ủi và khuây khỏa.
Khớp trong câu nói
Chết là sự tan biến của thể xác. Nhưng sống không chỉ là sự tồn tại của thân xác. Nhiều người còn sống mà tưởng chừng như đã chết. Nhiều người chết mà vẫn còn sống trong trí nhớ mọi người.
Khớp trong câu nói
Tinh túy cho sự tồn tại của con người nằm ở việc nâng dậy người vấp ngã, tìm kiếm người lạc đường, chiếu sáng tâm hồn của người thấy bóng tối, rửa sạch người chịu ô danh. Tóm lại, nhiệm vụ của ta là dẫn đường con người đến sự cứu rỗi và chuộc tội. Ta cần vươn lên tầng bình lưu tiến vào một mức tồn tại khác, nơi tinh túy tâm hồn có thể hiển lộ.
Khớp trong câu nói
Những con người mạnh mẽ yêu thế gian đến mức anh ta khát khao sự lặp lại. Anh ta có thể mỉm cười trước suy nghĩ tồi tệ nhất: không ý nghĩa, sự tồn tại không mục đích lặp lại vĩnh cửu. Đặc tính thứ hai của con người mạnh mẽ ấy là anh ta có sức mạnh để nhận ra - và sống trong nhận thức đó - rằng thế giới bản thân nó không có giá trị, và tất cả giá trị đều là của con người. Anh ta tạo dựng chính mình bằng cách đắp nặn giá trị của bản thân; anh ta có niềm kiêu hãnh để sống với những giá trị mình mong muốn.
Khớp trong câu nói
Con người là động vật duy nhất mà sự tồn tại của chính mình là một vấn đề phải đi tìm lời giải.
Khớp trong câu nói
Chúng ta đều là tù nhân của hình ảnh trong đầu chúng ta - niềm tin rằng thế giới ta trải nghiệm là thế giới thực sự tồn tại .
Khớp trong câu nói
Còn có trạng thái tồi tệ hơn mù lòa, đó là thấy thứ không thực sự tồn tại .
Khớp trong câu nói
Không phải là tôi không đau khổ, mà tôi hiểu được sự không quan trọng của nỗi đau. Tôi biết rằng ta phải chiến đấu với nỗi đau và ném nó đi, không chấp nhận nó như là một phần của tâm hồn và như một vết sẹo vĩnh viễn trên góc nhìn về sự tồn tại .
Khớp trong câu nói
Một sự tồn tại 'không được dùng đến' là sự phủ định cuộc sống còn tồi tệ hơn cái chết.
Khớp trong câu nói
Chúng ta - những người bị săn lùng qua thác nghềnh của cuộc đời, trôi dạt xa khỏi nguồn cội, luôn bị đẩy tới cuối dòng và buộc phải bắt đầu lần nữa, nạn nhân và lại cũng là những kẻ bề tôi sẵn lòng của những quyền năng bí ẩn, chúng ta - những người mà nguồn an ủi đã trở thành huyền thoại xưa cũ và sự an toàn, một giấc mơ con trẻ, đã biết đến căng thẳng tới từng góc cạnh của sự tồn tại , nỗi kinh hoàng về thứ gì đó luôn mới mẻ trong từng thớ thịt. Mỗi giờ trong năm tháng của chúng ta đều kết nối với số phận của thế giới. Trong đau khổ và trong niềm vui ta đã sống qua thời gian và lịch sử vượt xa khỏi cuộc sống nhỏ bé của mình, dù chính chúng chẳng biết gì vượt ra ngoài chúng. Vì thế, mỗi chúng ta, thậm chí con người nhỏ bé nhất của nhân loại, cũng biết cả ngàn lần về thực tại của ngày hôm nay hơn cả người thông minh nhất giữa tổ tiên của chúng ta. Nhưng không gì được trao cho ta miễn phí; ta trả giá đến tận cùng.
Khớp trong câu nói
Tôi nhúng ngón tay vào sự tồn tại – và nó chẳng có mùi gì. Tôi đang ở đâu? Tôi là ai? Tại sao tôi lại ở đây? Cái thứ gọi là thế giới này là gì vậy? Thế giới này có ý nghĩa gì? Ai đã dụ tôi vào thế giới? Tại sao tôi lại không được hỏi xin phép và tại sao tôi lại không được thông báo những luật lệ và quy định của nó mà bị xô vào cuộc sống như thể bị một kẻ bắt cóc, một tên lái buôn món hàng linh hồn mua lấy? Tại sao tôi lại liên quan đến cái doanh nghiệp lớn có tên là thực tại này? Tại sao tôi lại nên quan tâm tới nó? Không phải đó là mối quan tâm tự nguyện sao? Và nếu tôi phải liên quan, người quản lý ở đâu? Tôi muốn lên tiếng. Không có quản lý sao? Tôi phải phàn nàn với ai đây?
Khớp trong câu nói
Lý lẽ tốt nhất tôi biết về cuộc đời bất tử là sự tồn tại của người xứng đáng với nó.