Con người không bao giờ biết đủ cả. Sau khi đã nếm trải mật ngọt của tình yêu, tiếp đến liền đưa ra những yêu cầu nhân danh tình yêu như: cả đời trung thành, cả đời chỉ yêu một người, cả đời thế này thế nọ… Nhưng mà, cả đời là một quãng
thời gian
rất dài. Cái thứ gọi là tình yêu này có quyền gì mà ràng buộc vô thời hạn tương lai của một người.
Tôi tin rằng, một người đàn ông nếu như yêu thương một người con gái, bất luận anh ta có bao phần bận rộn, bao phần mệt mỏi cùng khổ cực, anh ấy cũng sẽ có
thời gian
để gửi một tin nhắn cho người mình yêu, hoặc gọi một cuộc điện thoại. Vấn đề chỉ là anh ta có muốn làm như vậy hay không.
Rồi đến một ngày bạn sẽ nhận ra rằng
thời gian
có thể thay đổi tất cả, con tim đổi thay, tình cảm cũng thay đổi, quãng
thời gian
vui buồn tươi đẹp bên người đó cũng chỉ là chuyện của quá khứ mà thôi…
Khi bạn còn rất nhỏ… Bố mẹ dành rất nhiều
thời gian
, dạy bạn cầm thìa, dùng đũa, nên ăn như thế nào… Dạy bạn mặc quần áo, đeo tất, buộc dây giày… Dạy bạn rửa mặt, dạy bạn chải đầu… Dạy bạn đạo lý làm người… Bạn có còn nhớ chăng thường xuyên ép hỏi bố mẹ, bạn từ đâu ra? Cho nên… Cho nên, đến một ngày bố mẹ già đi… Xin đừng trách tội họ… Khi họ bắt đầu quên cách buộc dây giày, quên đeo tất… Khi đôi tay chải đầu của họ bắt đầu run rẩy không ngừng… Xin đừng thúc giục họ, bởi vì khi bạn đang từ từ trưởng thành, thì họ lại dần dần già đi… Chỉ cần bạn luôn ở trước mắt họ… Trái tim của họ sẽ thực sự ấm áp… Nếu có một ngày, khi họ không còn đứng vững, muốn đi cũng không được… Xin bạn hãy siết chặt lấy tay họ, ở bên cạnh họ chậm rãi bước đi… Tựa như… Tựa như năm đó bố mẹ nắm lấy tay bạn.
Bởi vì tuổi thanh xuân ngắn lắm, nên đừng dùng quãng
thời gian
quý giá đó để níu kéo những người không cam tâm. Có thể yêu hết mình, nhưng nhớ kỹ, đừng bao giờ tự khiến mình khổ sở. Người ta có trân trọng mình thì khắc sẽ ở lại.
Sáng tạo chỉ là kết nối mọi thứ với nhau. Khi bạn hỏi những người sáng tạo làm thế nào để làm nên một sản phẩm, họ sẽ cảm thấy ngượng ngùng một chút vì thực ra họ không làm gì cả. Những gì họ làm dần sáng tỏ theo
thời gian
và đến như một điều tự nhiên
Your time is limited, so don’t waste it living someone else’s life. Don’t be trapped by dogma — which is living with the results of other people’s thinking. Don’t let the noise of others’ opinions drown out your own inner voice. And most important, have the courage to follow your heart and intuition. They somehow already know what you truly want to become. Everything else is secondary.
Thời gian
của bạn không nhiều, vì vậy đừng lãng phí nó để sống cuộc đời của người khác. Đừng nghe những lời giáo điều – đó là sống với kết quả suy nghĩ của người khác. Đừng để âm thanh của những quan điểm khác lấn át đi giọng nói bên trong bạn. Và quan trọng nhất, hãy giữ lấy sự can đảm để đi theo trái tim và trực giác. Chúng biết bạn thực sự muốn trở thành con người như thế nào. Mọi thứ khác chỉ là thứ yếu.
Thời gian
là một đồng xu trong đời. Đó là đồng xu duy nhất mà bạn có, và chỉ bạn mới có thể quyết định sẽ dùng nó như thế nào. Hãy cẩn thận đừng để người khác dùng nó hộ bạn.
Con gái luôn miệng nói chỉ cần ‘cảm giác’, nhưng thực chất trong lòng lại bao phủ bởi ‘cảm xúc’. Đàn ông luôn miệng nói đến ‘cảm xúc’, nhưng thực tế lại chỉ công nhận ‘cảm giác’.
Thời gian
làm phai nhạt tình cảm của đàn ông, nhưng lại khắc sâu tình cảm của phụ nữ. Về chuyện tình yêu, đàn ông luôn bắt đầu sớm hơn phụ nữ một bước, phụ nữ lại kết thúc muộn hơn một bước.
Love is like a sandcastle… building it takes a long time, but it only takes few seconds to demolish it. Tình yêu giống như tòa lâu đài cát… mất nhiều
thời gian
để xây đắp, nhưng chỉ mất vài giây để phá sập.
Tôi luôn cảm thấy
thời gian
như một chuyến xe lửa lao đi rất nhanh, nhưng tôi lại như hành khách ngủ trong xe, không hề hay biết. Tới khi tỉnh lại, đã bỏ qua rất nhiều thứ, thậm chí bỏ qua cả trạm dừng.
Không có gì dài hơn
thời gian
, vì nó luôn vô cùng tận; cũng không có gì ngắn hơn
thời gian
, vì tất cả kế hoạch của chúng ta đều chưa kịp thực hiện hết.
Tất cả các cô gái ban đầu đều là rất ngây thơ, họ tin tưởng tình yêu, tin tưởng đầu bạc răng long, tin tưởng mãi không chia lìa. Nhưng cuối cùng, trong quỹ
thời gian
nơi tình yêu tan vỡ, khi răng long đầu bạc trở thành truyện cổ tích, mãi không chia lìa biến thành mãi không gặp lại, họ bắt đầu trưởng thành, con người trở nên chững chạc, con người trở nên sâu thẳm, lời thề trở thành dối lừa, đố kỵ trở thành trù tính.
Thời gian
là liều thuốc tốt nhất chữa lành mọi vết thương. Với vài người, vài sự việc, chỉ cần không cố tình nhắc đến, rồi một ngày nào đó ngọn gió sẽ từ từ thổi bay những năm tháng dĩ vãng trước kia…