Trong suốt sự nghiệp của tôi, tôi đã phát hiện và tái phát hiện ra một sự thật đơn giản. Đó là: khả năng tập trung toàn diện vào nhiệm vụ quan trọng nhất, làm tốt nó, và hoàn thành nó dứt điểm, là chìa khóa dẫn tới thành công lớn, thành tựu, sự tôn trọng, danh vọng và
hạnh phúc
trong cuộc đời.
Mọi thứ được thúc đẩy bằng nỗi sợ cuối cùng sẽ đưa bạn vào con đường sai và dẫn bạn vào ngõ cụt; mọi thứ xuất phát từ mục đích, từ niềm vui, và từ sự yêu thương sẽ đưa bạn vào con đường tiến triển dẫn đến
hạnh phúc
lớn lao hơn.
Thực ra,
hạnh phúc
chỉ là biến thể của đau khổ dưới một hình thái tế nhị. Dính mắc vào
hạnh phúc
cũng như dính mắc vào đau khổ nhưng bạn không thấy đó thôi. Đừng nghĩ rằng nắm giữ
hạnh phúc
là xa lìa đau khổ. Cả hai dính chặt vào nhau không thể tách rời. Đức Phật chỉ cho chúng ta biết đau khổ là kẻ thừa kế tai hại của
hạnh phúc
. Hãy xem đau khổ và
hạnh phúc
ngang nhau. Khi
hạnh phúc
khởi sanh, đừng quá vui mừng mà bị cuốn trôi đi. Khi đau khổ đến cũng đừng quá thất vọng mà bị nhận chìm vào dòng thác lũ.
Đừng tin rằng ta chỉ
hạnh phúc
nếu có tiền bạc, quyền lực... Chúng ta chỉ
hạnh phúc
khi có an trong lòng, có tình yêu và tình thương. Nếu chúng ta có thể an lạc trong từng giây phút của hiện tại thì chúng ta mới có thể có
hạnh phúc
.
Bạn có thể ép buộc mình tỏ ra lịch sự,
hạnh phúc
và nhiệt tình với bất cứ ai bạn gặp. Sau khi bạn buộc mình làm thế một thời gian ngắn... nó trở thành thói quen.
Một người hỏi Đức Phật: Tôi muốn
hạnh phúc
. Đức Phật nói: Trước tiên, loại bỏ cái 'tôi', đấy là tự ngã, sau đó loại bỏ 'muốn', đó là tham dục. Bây giờ thấy không, ngươi chỉ còn '
hạnh phúc
'.
Hạnh phúc
và đau khổ chỉ khác nhau như màu hồng và màu tím. Đứng ở xa nhìn lại, tôi sẽ không còn phân biệt được giữa hai màu, chỉ nhớ lại rằng, cả hai đều là một thứ đam mê.
Chúng ta không cần đi tìm kiếm
hạnh phúc
ở tương lai. Nếu chúng ta biết đem tâm trở về với thân và thiết lập thân tâm hợp nhất trong giây phút hiện tại thì chúng ta sẽ nhận ra rằng chúng ta đã có quá đủ những điều kiện để
hạnh phúc
ngay bây giờ và ở đây.
Khi tôi năm tuổi, mẹ tôi luôn bảo tôi
hạnh phúc
là chìa khóa của cuộc sống. Khi tôi tới trường, người ta hỏi tôi rằng tôi muốn trở thành như thế nào khi lớn lên. Tôi viết, '
hạnh phúc
'. Người ta bảo tôi rằng tôi không hiểu bài tập đó, và tôi bảo họ rằng họ không hiểu cuộc đời.
Khiếu hài hước rất quan trọng đối với một cuộc đời thỏa nguyện và
hạnh phúc
. Nó làm giảm bớt và xoa dịu áp lực và sự căng thẳng, và là yếu tố cứu mạng trong nhiều tình huống.
Với tôi, có vẻ như trao đi
hạnh phúc
là một mục tiêu cao cả hơn nhiều là đạt được
hạnh phúc
: và ý nghĩa sự tồn tại của chúng ta nằm ở những ràng buộc với người khác hơn là tiến bộ của cá nhân: là việc giúp đỡ người khác lên tới thiên đường hơn là tìm cách để ta lên tới đó.
Hoa sen không thể mọc và tỏa hương trên đá quý hay kim cương. Sen chỉ nở và tỏa ngát trên bùn.
Hạnh phúc
và khổ đau cũng vậy, chúng nương vào nhau. Chúng ta không thể thấy được
hạnh phúc
ngọt ngào nếu như chưa nếm trải vị cay đắng của khổ đau. Nếu chưa bao giờ bị đói, ta sẽ không biết trân quý món ăn. Nếu chưa bao giờ thấy chiến tranh, ta sẽ không thấy được giá trị lớn lao của hòa bình. Vì thế, nếu có được những kinh nghiệm đau buồn là điều rất tốt, nhờ thế mà trên nền tảng ấy ta nhận diện được
hạnh phúc
.
Sống ở trong đời này, bạn đừng đòi hỏi tuyệt đối ở nơi hành xử của những người khác đối với bạn. Bạn nên chấp nhận sự tương đối từ những người khác để sống, thì những
hạnh phúc
trong đời sống của bạn sẽ có được ngay trong tầm tay và có ngay trong đời sống này.