Tranh giành cướp giật, có nghĩa là con muốn lấy những thứ không thuộc về mình. Đừng cãi là trong đó có những thứ con đòi lại, vì đã từng là của con. Mất là mất. Tại vì sao con để mất? Sao con không giữ gìn cẩn thận? Cái gì mất cũng tìm lại được thì trên đời, tất cả là mãi mãi rồi.
Đức Phật dạy chúng ta vất bỏ mọi hình thức bất thiện và vun bồi giới hạnh. Đó là Chánh Đạo. Bằng cách này, Đức Phật đã đặt chúng ta vào chỗ khởi đầu của con đường. Khi đã ở trên con đường rồi thì có đi hay không là tùy ở ta. Nhiệm vụ của Phật như thế là xong. Ngài chỉ cho chúng ta con đường: đây là con đường đúng đắn và đây là con đường sai lầm. Như vậy là đủ rồi, chuyện còn lại là ở ta.
Do it now! can affect every phase of your life. It can help you do the things you should do but don’t feel like doing. It can keep you from procrastinating when an unpleasant duty faces you. But it can also help you do those things that you want to do. It helps you seize those precious moments that, if lost, may never be retrieved.
Đó là một trong những câu thần chú của tôi – tập trung và đơn giản. Đơn giản có thể khó hơn phức tạp: Bạn phải vất vả làm suy nghĩ của mình gọn gàng để khiến nó đơn giản. Nhưng đến cuối sẽ có tác dụng, vì khi bạn làm được điều đó, bạn có thể di chuyển cả núi.
Kẻ ném đá mãn tính, thậm chí ngay cả người chỉ trích ác liệt nhất, cũng thường sẽ dịu đi và kiềm nén trước người lắng nghe kiên nhẫn và dễ chịu – một người lắng nghe sẽ im lặng trong khi kẻ bới móc lỗi giận dữ bung ra như con rắn hổ mang và phun độc.
Mọi nỗ lực đều cần đến khả năng bước dặm cuối cùng, lên kế hoạch cuối cùng, chịu đựng những giờ cuối cùng trôi qua. Chiến đấu tới cuối cùng… là đặc tính chúng ta cần có để đối diện với tương lai như những người kết thúc.
Em có thể nói gì đây, chúng ta đã có biết bao nhiêu kỷ niệm… bao nhiêu điều để hồi tưởng lại. Em đã học được nhiều từ anh, đã nhận được nhiều biết bao nhiêu. Em yêu cách anh khiếm em cười, em ghét cách anh làm em khóc, nhưng điều em ghét nhất là khi chúng ta nói lời chia tay.
Khi cơn cuồng phong dữ dội thổi qua cuộc đời ta – và ta không thể ngăn cản nó – ta hãy chấp nhận điều không thể tránh. Rồi buộc mình bận rộn và nhặt những mảnh vỡ lên.