Tôi không hiểu sao một người phụ nữ lại có thể rời nhà mà không chỉnh chu mình chút ít - cho dù chỉ vì để tỏ ra lịch sự. Và ai mà biết được, có khi ngày hôm đó vận mệnh lại cho cô ấy cái hẹn. Và tốt nhất là hãy đẹp đẽ hết sức có thể để đón vận mệnh.
Hoa hồng ướp hương
lịch sử
- hoa tôn vinh những cặp tình nhân, hoa rắc trên đường đi của cô dâu và của anh hùng, hoa rực cháy trong ngọn đuốc của hàng ngàn lễ hội, hoa rơi cánh thành cơn mưa xuống hàng ngàn đoàn kỵ sĩ, hoa tụ hội dưới đôi tay vị thánh, hoa biểu tượng cho vương quốc trần thế và vị Chúa tể thiên đàng. Hoa che chở cho người chết trong chiếc chăn êm. Hoa mang hy vọng cho con tim mòn mỏi. Hoa lên tiếng thay cho sự câm nín - hoa là sứ giả của tình yêu và lòng khát khao. Hoa là niềm đam mê, là chiến thắng, là vinh quang. Hoa là món quà trao tặng từ trái tim đến trái tim.
Tại sao chúng ta lại vội vàng? Bởi những người vội vã đi qua cuộc đời cũng là gấp gáp đi tới huyệt mộ. Điều đó chẳng mang lại được gì. Hãy dành đủ thời gian cho mọi chuyện bạn làm. Hãy dành thời gian để ăn đúng mực. Hãy dành thời gian để nghỉ ngơi và chơi đùa. Hãy dành thời gian để tỏ ra lịch sự. Hãy dành thời gian để bước qua đường đời - và nếu bạn ngã lăn xuống giữa đất đá, hãy đứng dậy và đi tiếp; đừng để sự vội vã hay lo lắng làm bạn chệch đường. Hãy nghiền ngẫm bản tính của mình. Bạn sẽ khỏe mạnh, hạnh phúc và thành công.
Bất bạo lực là một vũ khí mạnh mẽ và chính đáng. Thực chất nó là một vũ khí độc nhất vô nhị trong
lịch sử
, thứ vũ khí chém mà không làm bị thương, và trao sức mạnh cho người sử dụng nó.
Hình thức thấp nhập thành hình thức cao hơn, chủng loài này thành chủng loài khác, rau quả thành vương quốc động vật; trong
lịch sử
nhân loại một thời đại này chuyển vào thời đại khác... Chủ nghĩa xã hội, giai đoạn nối sau Chủ nghĩa tự do, giữ mọi giá trị của Chủ nghĩa tự do như là kẻ thừa kế của Chủ nghĩa tự do.
Trong mắt của bất cứ ai đã đọc về
lịch sử
, sự bất tuân là một đức tính gốc gác của con người. Chính qua sự bất tuân mà có được sự tiến bộ, qua sự bất tuân và qua phản kháng.
Tất cả
lịch sử
thế giới được tóm gọn trong sự thực rằng khi quốc gia hùng mạnh, họ không phải lúc nào cũng công chính, và khi muốn công chính, họ thường không còn hùng mạnh.
Sự quyến rũ của
lịch sử
và bài học bí ẩn mà nó cho ta chính là điều này: thời đại nối thời đại trôi qua, chẳng gì thay đổi nhưng không gì giống như trước nữa.