Hạnh phúc
không phải là ở trong một căn nhà lớn bao nhiêu mà là bên trong căn nhà có bao nhiêu tiếng cười
hạnh phúc
.
Hạnh phúc
không phải là lái một chiếc xe rất sang trọng, mà là người lái xe có thể bình an trở về nhà.
Hạnh phúc
không phải là yêu một người vô cùng xinh đẹp, mà là yêu một người có vẻ mặt tươi cười sáng lạn.
Hạnh phúc
không phải là nghe được bao nhiêu lời nói ngọt ngào, mà là lúc tổn thương có thể có người nói với bạn rằng: “Không sao cả, có anh ở đây rồi”.
Không phải mức độ giàu có tạo nên
hạnh phúc
mà đó là sự gần gũi của trái tim với trái tim và cách chúng ta nhìn thế giới. Cả hai thái độ này đều nằm trong tầm tay ta... một người
hạnh phúc
chừng nào anh ta còn chọn để mình
hạnh phúc
, và không ai ngăn cản anh ta được.
Hãy tin vào bản thân! Hãy tin vào khả năng của bạn! Không có niềm tin khiêm tốn nhưng hợp lý vào sức mạnh của chính mình, bạn sẽ không thể thành công hay
hạnh phúc
.
Nếu không có khả năng trở về với giây phút hiện tại, bây giờ và ở đây thì không thể nào nhận diện được chính mình, nhận diện được
hạnh phúc
cũng như khổ đau của mình.
Đôi khi chúng ta phải trở nên yếu ớt để nhận ra ta mạnh mẽ tới thế nào. Ta phải rơi lệ để biết quý trọng nụ cười. Trái tim ta phải biết muộn phiền để có thể quý trọng
hạnh phúc
. Nhưng ta không thể để phải trải qua cái chết mới biết quý trọng cuộc sống.
Thành công thực sự hay
hạnh phúc
thực sự không thể chạm tới cho đến khi ta tự chấp nhận bản thân ở một mức độ nào đó. Những người bất hạnh và khốn khổ nhất trên thế giới là những người không ngừng ráng sức và cố gắng để tự thuyết phục mình, và thuyết phục người khác rằng họ là điều gì đó khác hơn con người cơ bản của họ.