Biết cái gì là chia tay không? Chia tay chính là trước kia hai người cưc kỳ thân mật,
hiện tại
không bao giờ có thể ở chung một chỗ nữa, một bên nhẹ nhàng nói, một bên ngọt ngào cười, hận không thể đem khóe miệng vểnh lên tới lỗ tai. Chỉ sợ về sau hai người ngay cả khi đối mặt cũng giống như người xa lạ, khách khí chào hỏi, không nói nhiều hơn một câu. Tình huống này là còn tốt, có lúc thậm chí phải cắn răng nuốt lệ vào, tự nói với mình cũng nói cho anh ta biết, chúng ta từ nay về sau, cả đời không qua lại với nhau. Xem cỡ nào bi ai, trước kia yêu, hôm nay thù.
Hãy xây dựng cho mình thái độ biết ơn, và cảm ơn vì mọi điều xảy ra với bạn, biết rằng mỗi bước tiến lên phía trước đều là một bước hướng đến đạt được điều gì đó lớn hơn và tốt đẹp hơn tình huống
hiện tại
của bạn.
Cho dù anh có cố gắng thế nào để quên đi ai đó, anh vẫn sẽ còn đôi chút tình cảm với họ, so sánh những chuyện ngày xưa và
hiện tại
. Và anh đôi khi hy vọng người mới trong cuộc đời đối phương vẫn là mình, và mọi thứ vẫn như cũ, mọi điều không hay đều được xóa bỏ. Thời gian có thể chữa lành vết thương, nhưng trong tình yêu thì không. Dù chúng ta chia tay đã lâu và giờ đều đã có những tình yêu mới trong đời mình, em không thể không tự hỏi giờ anh sống thế nào, và khi em thấy anh liếc nhìn em, em không thể không tự hỏi liệu trái tim anh có đập nhanh hơn một chút, giống như trái tim em khi em thấy anh.
Tại sao bạn lại keo kiệt với bản thân? Tại sao bạn lại chần chừ? Bạn tiết kiệm vì cái gì - vì một lúc nào đó khác? Không có lúc nào đó khác. Chỉ có
hiện tại
. Ngay lúc này.
Sự khác biệt rõ ràng nhất giữa con người và động vật nằm ở điều này: con vật, bởi hầu như được thúc đẩy bởi các giác quan và không có nhiều nhận thức về quá khứ hay tương lai, chỉ sống trong
hiện tại
. Nhưng con người, bởi anh ta được trao cho lý trí giúp anh ta có thể lĩnh hội được các mối quan hệ, nhìn thấy được căn nguyên của vạn vật, hiểu được tính chất tương hỗ của nguyên nhân và hệ quả, tạo ra sự so sánh, dễ dàng có cái nhìn chung về con đường cả đời mình, và có sự chuẩn bị cần thiết cho cuộc hành trình đó.
Có một điều đáng lưu tâm là phần lớn các thiên tài đều có những người mẹ tuyệt vời và những gì mà họ tiếp thu được từ người mẹ thì nhiều hơn rất nhiều là từ người cha.
Nhiệm vụ của nhà văn phải là bộ dây thần kinh để cảm ứng, phải là tay chân để công thủ. Muốn sáng tác những tác phẩm vĩ đại cho nền văn hóa tương lai, cố nhiên rất tốt, nhưng nhà văn đấu tranh cho
hiện tại
, đồng thời cũng đấu tranh cho tương lai nữa, bởi vì mất
hiện tại
làm gì có tương lai.
Vô thức luôn luôn hoạt động ở thì
hiện tại
, và khi một ký ức được chôn vào vô thức, vô thức bảo tồn nó như một hành động ngược đãi trong hiện thực của vô thức. Cái giá phải trả cho việc đè nén ký ức là tâm trí không biết khi nào thì hành động ngược đãi đó chấm dứt.
Không có người nào không tạo ra toán học mà lại là thầy toán giỏi. Sách giáo khoa, tài liệu học tập - những thứ này không tiếp cận tầm quan trọng của việc truyền tải toán học thực sự là gì, hướng tới đâu, và
hiện tại
nó liên hệ như thế với ngành cụ thể đang dạy nó. Điều thực sự quan trọng là việc truyền tải tinh thần của toán học. Đó là một tinh thần động hơn là tĩnh - một tinh thần tìm kiếm có kỷ luật những cuộc phiêu lưu của trí tuệ.
Ngôn từ cho phép ta truyền tải suy nghĩ từ bên trong tâm trí ta sang tâm trí người khác. Chúng có sức mạnh để thay đổi lịch sử, để miêu tả quá khứ, và để mang ý nghĩa và nội dung cho
hiện tại
.
Đức Phật dạy Ngài Ananda quán sát sự vô thường, quán tưởng cái chết trong từng hơi thở. Chúng ta phải hiểu sự chết. Chúng ta chết để được sống. Câu nầy có nghĩa gì? Chết là chấm dứt mọi hoài nghi, mọi vấn đề và sống ngay trong
hiện tại
. Không phải ngày mai chúng ta mới chết, chúng ta phải chết ngay bây giờ. Bạn có thể làm được điều này không? Nếu làm được, thì chẳng còn vấn đề gì nữa và bình yên tĩnh lặng sẽ đến với bạn.