Có một số người không đợi được, chỉ có thể bỏ đi, có một số thứ không thể nào có được, chỉ có thể từ bỏ, có một số chuyện đã qua, hạnh phúc hay đau xót, chỉ có thể chôn xuống đáy lòng, có chút hy vọng về thực tại hay tương lai, chỉ có thể lựa chọn quên đi. Có một số tâm sự, bất lực, chỉ có thể tự mình tiêu tan, có một số nhớ nhung không thể nào giải tỏa, nói ra chi bằng không nói... nhưng mà, khi đã nhớ không chịu đựng nổi, lại im lặng giống như vô dụng, sẽ dùng một ít lời nói trong
ký ức
xa xôi đưa đến bên miệng, làm người khác không nhịn được muốn nghe thêm một lần nữa. Trong những năm tháng dài đằng đẵng, kiểu gửi gắm hư ảo là cách trò chuyện duy nhất có thể an ủi nỗi tương tư đã đi vào nơi sâu thẳm.
Những con đường tồn tại trong
ký ức
đã không còn như xưa, mỗi người đều có một quá khứ chỉ thuộc về riêng mình, ai có thể can dự vào quãng thời gian không quay lại trong cuộc đời của ai?
Vào đêm Noel, lại đúng vào ngày cuối tuần, một mình tôi ở nhà buồn chán, nên đã thu dọn một lượt khắp cả nhà. Nhìn thấy đồ đạc trong nhà như được khoác một tấm áo mới, bỗng trào dâng cảm giác thành tựu. Nếu như sắp xếp lại
ký ức
cũng đơn giản dễ dàng như sắp xếp lại căn phòng thì tốt biết mấy, cái cần thì giữ, cái không cần thì có thể tùy ý ném đi, nếu như có thể dễ dàng thoải mái đến như vậy, thì tuyệt biết bao.
Ký ức
sâu đậm như thế, dẫu cho đã xa tầm tay, nhưng vẫn mãi hoài niệm.
Ký ức
lại khổ đau như vậy, dù cho vết thương đã lành miệng, nhưng vẫn âm ỉ nhói đau.
Có người nói, non nớt và ngờ nghệch trong đời người chỉ xuất hiện một lần, lúc học được cách quên đi bằng rất nhiều thời gian, mới phát hiện ra
ký ức
chôn sâu nơi tâm khảm ấy, hóa ra không phải là nét bút chì vẽ nguệch ngoạc trên giấy, mà là lời thề nguyền khắc vào tim bằng niềm vui và nỗi đau.
Dưới sức mạnh tẩy rửa của thời gian, tình cảm sục sôi cuối cùng cũng bị mài thành cát. Ước mong và đau thương đều sẽ không nhạy bén như trước. Riêng có
ký ức
lại thoát ra, cố chấp mà muốn chứng minh rằng, trước khi tất cả tiêu biến, nó đích thật đã từng có mặt.
Có lúc thời gian không thể nhấn chìm tất cả, có một số người, một số
ký ức
, giống như những mầm cây mọc rễ trên mảnh đất tâm hồn. Thời gian không thể thiêu đốt nó mà ngược lại còn nuôi dưỡng nó, khiến nó ngày càng sinh cành đẻ lá, có thể chắn gió che mưa. Nhưng trong trái tim vẫn có nơi ánh mặt trời không chiếu tới được, âm u ẩm ướt sinh ra vô số rêu xanh hoài niệm.
Anh yêu tôi, đủ rồi! Một gốc hoa bỉ ngạn mang theo truyền thuyết về tình yêu vĩnh cửu, đủ rồi! Chỉ cần có yêu, chỉ cần có những
ký ức
tốt đẹp đã từng xảy ra, sợ gì ko gặp lại.