Khi
tình yêu
và trách nhiệm bị bão hòa, chán nản là điều dễ thấy. Thứ
tình yêu
suốt đời đau đáu nhớ về nhau chỉ tồn tại khi không thành đôi. Còn chung sống lâu, bao nhiêu gánh nặng và mâu thuẫn hoàn toàn có thể bóp méo được
tình yêu
.
Falling in love is like jumping off a really tall building, your brain tells you it is not a good idea, but your heart tells you, you can fly.
Tình yêu
giống như nhảy xuống từ một tòa cao ốc.Trong đầu thì nghĩ đây là một ý kiến tồi nhưng trái tim lại nói rằng “Bạn có thể bay”.
Người ta thay đổi. Cảm giác cũng đổi thay. Điều đó không có nghĩa là
tình yêu
từng một lần chia xớt là giả dối hay không tồn tại. Đơn giản chỉ là khi người ta càng lớn, thì lại càng cách xa.
Trên đời này không có gì là nhất cả,
tình yêu
chỉ là cảm giác bất chợt đi qua cuộc đời mình, nhưng nó sẽ theo thời gian và lòng người mà thay đổi. Nếu như người đó rời xa mình, thì hãy học cách chờ đợi. Hãy để thời gian rửa sạch vết thương, để tâm hồn mình lắng lại rồi nỗi đau của mình cũng sẽ dần biến mất. Đừng mơ ước một
tình yêu
hoàn hảo, cũng đừng thổi phồng nỗi đau khi nó không còn…
Có những tháng năm trôi chảy dần đi những mối quan hệ cũ, người quen – người lạ cũng chỉ là ranh giới nhạt nhòa. Những người đã từng thề hẹn, yêu quý trọn đời, đã từng ôm lấy nhau nghẹn ngào trong giờ phút chia xa cũng mất tích trong biển người mênh mông. Tình cảm không thắng được thời gian, không thắng được gánh nặng cuộc sống, không thắng được sức ép số phận. Người chúng ta gắn bó cũng chỉ là một thời. Cái mà chúng ta cần chỉ là cảm giác an toàn, có hay không có tình bạn,
tình yêu
cũng chẳng còn quan trọng. Thật ra, đi đến độ tuổi nào đó, chúng ta chỉ còn mong ước ổn định, bình yên. Và đôi lúc, chúng ta cũng hoài niệm, cũng thương nhớ về cái thời mơ mộng ngày xưa, nhưng thực tế, chẳng còn đủ mạnh mẽ, chẳng còn đủ can đảm, và cũng chẳng còn đủ chút điên khùng để vứt bỏ hết thảy cho
tình yêu
. Cái gọi là hạnh phúc lâu bền chỉ là một đời yên ổn, lúc khó khăn có người đưa tay ra nắm lấy, lúc mệt mỏi có người để tựa vào, bình bình đạm đạm mà đi qua năm tháng dài rộng… Thế nên, đừng nói cuộc sống khô khan, đừng nói tuổi càng lớn, con người càng mất dần cảm xúc lãng mạn, chẳng phải vì những năm tháng hoa niên đẹp nhất, chúng ta đã đánh đổi và hi sinh quá nhiều cho tình cảm, nhưng rồi số phận vẫn phải rẽ ngang đó sao?
Con người không bao giờ biết đủ cả. Sau khi đã nếm trải mật ngọt của
tình yêu
, tiếp đến liền đưa ra những yêu cầu nhân danh
tình yêu
như: cả đời trung thành, cả đời chỉ yêu một người, cả đời thế này thế nọ… Nhưng mà, cả đời là một quãng thời gian rất dài. Cái thứ gọi là
tình yêu
này có quyền gì mà ràng buộc vô thời hạn tương lai của một người.
Mười năm trước, anh đạp xe tới đón tôi, mồ hôi ướt đẫm, thề non hẹn biển… Mười năm sau, anh đánh xe Audi đi đón cô ta, điều hòa mát mẻ,
tình yêu
nồng cháy… Đàn ông! Đây chính là đàn ông!
“Nếu như có thể làm lại từ đầu, em sẽ bỏ qua tính bướng bỉnh cũng như tự tôn của bản thân. Nếu như có thể quay lại thời khắc ban đầu, em nhất định sẽ nói với anh rằng em rất yêu anh, không hề ít hơn
tình yêu
anh dành cho em. Nếu như tất cả chỉ như một giấc mộng thì có lẽ sẽ tốt hơn chăng…”
Chưa bao giờ tôi lại nghĩ mình có thể rơi vào một tình trạng như thế. Hẳn là ở đây phải có một sự trừng phạt nào đó, hẳn tôi phải chuộc lại một tội lỗi nào đó, chính thế đấy, nếu không thì tôi không thể hiểu nổi tại sao người ta lại bắt tôi phải gánh chịu những thử thách như vậy. Tôi nức nở khóc khi tỉnh dậy, tôi ti tỉ khóc khi đi ngủ và, giữa hai lúc đó, tôi sầu não. Tôi muốn làm Laclos thế mà tôi lại thành luôn Musset.
Tình yêu
thật không sao hiểu nổi. Khi thấy nó ở người khác, ta không thể hiểu được nó, và càng không hiểu được hơn khi nó đến với ta. Hai mươi tuổi tôi vẫn còn đủ khả năng kiểm soát cảm xúc của mình nhưng giờ đây, tôi không còn quyết định được gì nữa cả.
Không thể tha thứ không phải vì trong lòng còn căm hận, mà là từ đầu chí cuối đã dùng hết sức lực để yêu.
Tình yêu
như thế, đến phút cuối vẫn không thể nào dứt bỏ được, thế nên chọn cách căm hận để tác thành. …
Tình yêu
giống như những cơn gió biến đổi vô thường, càng kỳ vọng, chờ đợi thì nó càng không đến, nhưng vào những lúc không ngờ đến nhất, nó lại ấp đến không hề báo trước.
Buông tay không phải là chuyện đơn giản.
Tình yêu
là một canh bạc lớn, có người ‘được ăn cả’ có người ‘ngã về không’. Bỏ ra càng nhiều càng không cam tâm không thu hoạch được gì. Chuyện cầm lên được, buông xuống được không phải ai cũng có thể làm, cần có tâm tính kiên nghị, quả quyết và đại trí tuệ thấu tỏ lạc quan.