Họa phúc không có cửa, người ta tự vời đến cho mình. Thiện ác có báo ứng, như bóng với hình. Cho nên trong tâm nuôi dưỡng cái thiện, chưa làm việc thiện, cát thần đã đến rồi. Trong tâm nảy sinh cái ác, dù chưa làm việc ác, hung thần đã theo rồi. Nếu đã từng làm việc ác mà sau hồi tâm ăn năn hối cải, lâu dài ắt sẽ ược cát lành, ấy gọi là chuyển họa thành phúc.
Cái gì có nhiều quá tốt quá, thì sợ sẽ nhanh mất, giống như một dòng chảy chảy qua đám cỏ xanh, thoáng chốc hoa tàn, chim bay, sông cạn… Vì
hạnh phúc
quá, nên càng thấy sợ nỗi khổ đau.
Từ xưa đến nay yêu một người không bao giờ có thể
hạnh phúc
từ đầu đến cuối, yêu một người chính là sự trao đổi ngang bằng giữa
hạnh phúc
và khổ đau. Nếu khổ đau mà nhiều hơn
hạnh phúc
thì đó là tình yêu bất hạnh, nếu
hạnh phúc
mà nhiều hơn khổ đau thì mọi người sẽ nói đó là một đôi
hạnh phúc
, người trong cuộc cũng sẽ phối hợp tỏ vẻ thân mật. Thực ra những người từng yêu đều biết tình yêu luôn làm bạn đau vào một lúc nào đó.
Được dõi theo người mình yêu, được biết rằng trong tim người ấy có chỗ dành cho mình, thì dù bản thân phải bước đi trong bóng tối, cũng vẫn là
hạnh phúc
.
Được gặp một người có duyên với mình trong thời điểm thích hợp, là
hạnh phúc
của cả cuộc đời; Được gặp một người có duyên với mình trong thời điểm không thích hợp, chỉ là một tiếng thở dài.
Khi trái tim chất đầy
hạnh phúc
, sẻ khiến cho con người ta đưa ra những quyết định lương thiện, những người chìm đắm trong tình yêu vì thế mà sở hữu một sự đơn thuần và tươi đẹp đến không thể tin được.
Có đôi khi, niềm
hạnh phúc
ào tới quá đột ngột sẽ khiến cho người ta có một cảm giác không thật, khiến người ta thật sự sợ hãi chỉ cần xoay người một cái là
hạnh phúc
sẽ biến mất.
Sư phụ tôi từng nói, mọi việc có chừng mực, muôn vật không mất đi, ví dụ như, mọi
hạnh phúc
đều mang tính cục bộ,
hạnh phúc
của một bộ phận người này tất yếu sẽ dẫn đến sự đau khổ của một bộ phận người khác. Cho nên
hạnh phúc
trên đời này chỉ là sự hoán đổi mà thôi.
Trong truyền thuyết cỏ bốn lá là Eve từ trên vườn Địa đàng mang xuống trần gian, ý nghĩa là
hạnh phúc
. Cỏ bốn lá cũng có tên là cỏ linh lăng bình thường chỉ có ba cánh, cơ hội tìm được cỏ có bốn cánh chỉ là 1/10.000, hàm ý
hạnh phúc
được trời chiếu cố. Mọi người cũng nói, tìm được cỏ bốn lá sẽ tìm được
hạnh phúc
, đó là vì, lá đầu tiên tượng trưng cho hi vọng, lá thứ hai tượng trưng cho nỗ lực, lá thứ ba tương trưng cho tình yêu, còn lá thứ tư hiếm thấy - chính là
hạnh phúc
!
Thời gian đúng là một thứ đáng sợ, nó phũ phàng hơn tất thảy, từng nhát từng nhát phạt sạch hết những dấu vết dù êm lành hay tệ hại, chỉ còn lại vết sẹo mờ nhòa chẳng rõ hình hài. Từ khía cạnh y học mà nói, mất đi cảm giác đau cũng là một dạng bệnh, hơn nữa còn khá nguy hiểm, bởi vì một người nếu không biết đau là gì thì anh ta cũng sẽ không thể biết bệnh tình của mình nghiêm trọng đến mức nào. Cũng phải, người ta phải luôn nếm trải cái không
hạnh phúc
, thì mới hiểu thế nào là
hạnh phúc
... Khi còn son trẻ chúng ta cũng đã từng lạc bước, nhưng vẫn ổn. Ngược xuôi ngang dọc, thì ra anh vẫn ở đây...
Mất đi thứ gì đó, vĩnh viễn sẽ không thấy nó, vĩnh viễn không tìm lại được. Nhưng mà, vẫn còn người và vật trước mắt, nên tích cực tranh thủ, hết sức quý trọng. Có lẽ, cuộc đời chính là như thế, mất đi, chấm dứt, bắt đầu, tiếp tục, lại chấm dứt, rồi biến mất... Cho dù thế nào, chúng ta đều muốn gánh hết tai nạn và
hạnh phúc
của riêng mình, tiến lên phía trước, không quay đầu lại.
Thời gian lặng yên, cuộc sống mỗi người đều không do chúng ta làm chủ, nhìn lại chuỗi ngày đã qua, trong cuộc đời này, những thứ chúng ta thực sự nắm bắt được là bao nhiêu, sức khoẻ?
Hạnh phúc
? Hay phú quý? Tin rằng không ai dám nói dễ dàng cả. Sự phù phiếm thường khiến người ta không ngừng đuổi theo nó, vật chất lại càng làm con người dễ đánh mất bản thân, tâm vốn dĩ là bằng lòng với thực tại nhưng phút chốc khao khát lại vượt qua sự yên định của cái bằng lòng với thực tại, cuộc sống mà chúng ta vĩnh viễn theo đuổi không biết điểm dừng lại khiến cho người cảm thấy quá đỗi bình thường, càng lúc càng không cách nào thoả mãn được. Đối mặt với ranh giới giữa sự sống và cái chết thì tất cả mọi thứ đều chỉ là phù du, vinh hoa phú quý cũng theo người hoá thành hư vô, có chăng chỉ còn là một dúm đất vàng, còn gì đâu đáng tranh giành nữa. Sức khoẻ,
hạnh phúc
chỉ có thể giữ cho sinh mạng không rời xa mình.
Có một số chuyện không hiểu cũng là một loại
hạnh phúc
. Mà những kẻ biết nhiều luôn một thân đầy vết thương, biết rõ vận mệnh của mình nhưng lại không thể thay đổi.