Có một thứ gì đó quen thuộc đã mất đi, nhưng sẽ có những thứ tốt đẹp khác sẽ đến. Hãy tin vào những gì tươi sáng đang chờ ta ở phía trước, khi mà biết đâu trong một ngã rẽ, một trạm dừng chân chớp nhoáng nào đó của cuộc đời xuôi ngược, chúng ta lại gặp nhau. Chẳng phải một bữa ăn linh đình, chỉ là cái bắt tay ấm áp, vài ba lời hỏi han, rồi mỗi người lại đi về một phía mình chọn lựa. Nhưng chỉ cần còn nhớ đến nhau, niềm
hạnh phúc
nhỏ bé và giản dị đó cũng đáng được trân trọng. Có một thứ gì đó quen thuộc đã mất đi, nhưng sẽ có những thứ tốt đẹp khác sẽ đến. Vững tin bước đi trên con đường bạn theo đuổi nhé, bởi hễ đi là sẽ đến, chỉ cần có niềm tin và kiên định,
hạnh phúc
sẽ chờ bạn nơi cuối con đường.
Ở sai thời gian gặp gỡ đúng người, là một hồi đau lòng; Ở đúng thời gian gặp gỡ sai người, là một tiếng thở dài tức tưởi; Ở đúng thời gian gặp đúng người, là cả đời
hạnh phúc
; Ở sai thời gian gặp phải sai người, là một đoạn hoang đường; Buông tha một người thật yêu mình, cũng không thống khổ; Buông tha một người mình thật yêu, mới là thống khổ; Yêu một người không yêu mình, lại càng thêm thống khổ; Nếu là hữu duyên, thời gian, không gian cũng không là khoảng cách; Nếu là vô duyên, cuối cùng gặp nhau cũng vô phương hiểu ý; Mọi việc không cần quá để ý, lại càng không cần cưỡng cầu đi; Khiến cho hết thảy tùy duyên thôi…
Cái gì có nhiều quá tốt quá, thì sợ sẽ nhanh mất, giống như một dòng chảy chảy qua đám cỏ xanh, thoáng chốc hoa tàn, chim bay, sông cạn, tính mạng phút chốc cũng thành sa mạc. Vì
hạnh phúc
quá, nên càng thấy sợ nỗi khổ đau.
Cảm giác thầm mến không có nhiều niềm vui, cũng không có nhiều nỗi buồn, có chăng chỉ là tâm trạng sầu muộn rắc rối phức tạp và ngất ngây trong
hạnh phúc
của chính mình.
Chúng ta có thể thất tình, nhưng nhất định phải mang tình yêu đó chôn xuống nơi sâu nhất của trái tim. Chúng ta có thể tha thứ nhưng nhất định phải quên đi kẻ đã làm mình tổn thương. Bởi vì, một ngày nào đó, có lẽ chúng ta sẽ dần dần yêu một người khác, mà người đó nhất định sẽ mang đến cho ta
hạnh phúc
. Những gì đã qua hãy để cho nó qua đi, vì yêu, chúng ta không cần phải nói lời xin lỗi.
Này ân oán, này tình thù, là ai thương ai, là ai thiếu nợ ai, cho đến cuối cùng, cũng không còn quan trọng nữa. Chỉ cần biết là, cuối cùng, hai người có thể nắm tay nhau
hạnh phúc
trọn đời.
Trên thế giới này, có lẽ có một người, đến từ những tháng năm tuổi trẻ, mà chúng ta giấu kỹ tận đáy lòng, nhớ nhung người đó, nhớ tới cả những ngày tươi đẹp đã qua, những tháng ngày
hạnh phúc
hồn nhiên ấy. Nhưng, nếu thật sự có một người như vậy, phải hướng lên trời cao cầu nguyện, để chúng con suốt đời không gặp lại nhau. Giống như một tấm hình cũ, cần đặt nó trong tập sách ảnh, hồi ức và trân trọng.
Ban đầu tôi cho rằng mạnh mẽ nhất trên đời đó là tình yêu. Cuối cùng mới bàng hoàng nhận ra, mạnh mẽ nhất trên đời đó là vận mệnh... Con người ta rất khó hiểu, đau khổ đắng cay là điều không tránh khỏi, những khi
hạnh phúc
không hề biết trân trọng. Mà đến khi bất hạnh mới nhớ đến những
hạnh phúc
đã qua, lúc đó mới cảm thấy tiếc nuối khổ đau.
Sở dĩ yêu một người là
hạnh phúc
bởi vì hai người họ yêu nhau. Yêu một người là đau khổ bởi vì trong hai người họ có một người không yêu nữa, thậm chí là chưa từng yêu.
Thật ra… nơi đó đã từng là nơi
hạnh phúc
, nhưng cũng là nơi đau lòng… Đời người là thế, có bao nhiêu
hạnh phúc
thì nhất định sẽ có bấy nhiêu đau khổ. Cho nên có đôi khi tránh né cũng không phải là chuyện không tốt.
Hạnh phúc
không phải là tình cờ tìm được, nó là kết quả của sự tích lũy, là kết quả của sự mong đợi. Có đôi lúc, khi bạn đang tuyệt vọng thì
hạnh phúc
lại đến bên làm bạn. Mỗi ngày sống trên đời, chỉ cần biết quý trọng những người bên cạnh, quan tâm những gì bạn cần quan tâm thì chắc rằng
hạnh phúc
sẽ đợi bạn ngay phía trước.
Từ trước vẫn cho rằng “Cô bé bán diêm” là một câu chuyện
hạnh phúc
. Một que diêm nho nhỏ, một đốm lửa nhỏ nhoi nhưng có thể nhìn thấy toàn bộ mộng tưởng, đó chẳng phải là
hạnh phúc
hay sao? Chỉ là, cổ tích vẫn là cổ tích, còn hiện thực thì đốt một que diêm thấy đôi mắt cay xè nhưng chẳng thấy kết quả gì. Thứ cuối cùng có thể nhận lấy chỉ là chút tàn tro trên bàn tay.
Thật ra chỉ cần họ dừng lại một phút thôi, để tầm mắt của mình ra xa hơn một chút, họ sẽ dễ dàng nhận thấy
hạnh phúc
thật ra chẳng khó khăn và nặng nề như họ vẫn tưởng.
Hạnh phúc
thật ra rất đơn giản nhẹ nhàng - cùng người bạn đời ngồi đu đưa trên chiếc ghế mây, tắm ánh nắng xuân ngoài thềm cửa, kể cho con cái nghe những câu chuyện từ thời thanh niên,
hạnh phúc
chính là tiếng ngây thơ con trẻ,... "Bố, câu chuyện bố kể thật là hay!",
hạnh phúc
chính là tiếng người vợ ngọt ngào: "Anh yêu, hôm nay bữa tối có món sườn xào chua ngọt anh thích đấy..."
Hạnh phúc
thực chất là điều mong manh và khó nắm giữ nhất, giống như bong bóng xà phòng, nếu không chủ động đấu tranh, giữ gìn và nắm lấy thì ta sẽ không bao giờ có được nó.