Khi con người vui vẻ, khi con người bật khóc, mỗi một chúng ta đều khó có thể tránh khỏi những thời khắc cô đơn. Ăn đồ ăn ngon, xem bộ phim hay; thân thể mệt mỏi, tâm trạng buồn đau… Tất cả những điều đó nếu như không có người chia sẻ thì liệu còn có ý nghĩa gì? Nếu như trên thế giới này, có một người nhớ mọi điều về bạn thì đó chính là một thứ
hạnh phúc
vô cùng, vô cùng xa xỉ.
Vào đúng thời điểm, ta gặp đúng người, đó là
hạnh phúc
. Vào đúng thời điểm, người ta gặp không phải dành cho ta, đó là điều đau khổ. Vào thời điểm không thích hợp, gặp được người phù hợp, thì chỉ biết thở dài. Vào thời điểm không thích hợp, gặp người không phải của mình, điều đó giống như một cơn gió thoảng qua mà thôi.
Là ai đã nói?
Hạnh phúc
giống như cái đuôi của con mèo. Mèo thường vờn bắt cái đuôi của mình, nhưng không sao bắt được. Nhưng khi bạn bình thản tiến bước,
hạnh phúc
luôn luôn đi theo bạn.
Đúng sai thế nào, phải một lần đau mới biết được… Tất cả những dòng sông
hạnh phúc
đều chảy ra biển lớn, nhưng có những dòng sông mới chỉ chảy được nửa đường đã bị cạn khô, hoặc bị chia thành vô số những nhánh nhỏ.
Có một số người không đợi được, chỉ có thể bỏ đi, có một số thứ không thể nào có được, chỉ có thể từ bỏ, có một số chuyện đã qua,
hạnh phúc
hay đau xót, chỉ có thể chôn xuống đáy lòng, có chút hy vọng về thực tại hay tương lai, chỉ có thể lựa chọn quên đi. Có một số tâm sự, bất lực, chỉ có thể tự mình tiêu tan, có một số nhớ nhung không thể nào giải tỏa, nói ra chi bằng không nói... nhưng mà, khi đã nhớ không chịu đựng nổi, lại im lặng giống như vô dụng, sẽ dùng một ít lời nói trong ký ức xa xôi đưa đến bên miệng, làm người khác không nhịn được muốn nghe thêm một lần nữa. Trong những năm tháng dài đằng đẵng, kiểu gửi gắm hư ảo là cách trò chuyện duy nhất có thể an ủi nỗi tương tư đã đi vào nơi sâu thẳm.
Hai người yêu nhau, cần phải đi chung một con đường, cần phải có chung một số phận. Cho dù số phận ấy có ra sao thì đây cũng vẫn là một điều
hạnh phúc
. Khi ta còn trẻ, có thể không có thứ gì, chỉ có tình yêu là không thể không có. Khi tuổi đã về già, thứ gì cũng có thể mất đi, duy chỉ có tình yêu là không thể biến mất. Thứ quý giá nhất trong đời người chính là duyên phận.
Trước đây em cũng giống như anh, em cho rằng hy sinh có thể tác thành
hạnh phúc
, nhiều năm nay em mới biết em sai rồi, hy sinh bản thân mình nhưng lại không hề mang đến
hạnh phúc
cho người khác. Bởi vì thật sự yêu một người, cho dù là rời xa, người kia cũng không thể vì thế mà dừng yêu anh ấy. Rất nhiều năm trước em nói với một người, em không yêu anh ấy nữa, lúc nói câu nói đó, em thà rằng bản thân mình chết đi cho xong, nhưng bây giờ em mới hiểu, cho dù lúc đó em có chết thật, anh ấy cũng không dừng yêu em.
Có một số người, khi
hạnh phúc
ở bên không biết quý trọng, thậm chí không nhận ra sự may mắn của mình, lúc
hạnh phúc
sắp mất đi mới cảm thấy mình bất hạnh và đau thương nhiều đến thế.
Tự cổ chí kim, tình ái hai chữ ấy có khổ sở bi thống đến cỡ nào, thì đám giai nhân tài tử kia vẫn như loài thiêu thân quăng mình vào lửa bỏng, đau khổ mà chẳng buông nửa lời oán thán. Bởi lẽ bởi chuyện
hạnh phúc
nhất đời người cũng chỉ có một mà thôi.
Tuy biết rõ từ “
hạnh phúc
” này nói ra thì đơn giản, nhưng làm mới là khó, nhưng có người bên cạnh bạn nói to rằng sẽ cho bạn
hạnh phúc
, thì chí ít cũng khiến bạn có hy vọng, chẳng phải thế sao?
Phải, từ nay về sau hãy sống
hạnh phúc
. Cả đời cũng chỉ là mấy mươi năm, vạn lần tìm kiếm khắc khoải, mong chờ đón đợi, cái chờ đợi cũng chỉ là người đang ôm chặt mình trong khoảnh khắc này thôi.
Bình yên cũng là một dạng của
hạnh phúc
.
Hạnh phúc
đó rốt cuộc cũng là một dạng của tình yêu. Có thể đau khổ cũng là một dấu hiệu cho tình yêu, nhưng suy cho cùng, cái kết cục viên mãn nhất của tình yêu mà con người hằng mong mỏi chẳng phải là những tháng năm bình yên sao?
Nếu đúng là vết thương vừa lành đã quên cảm giác đau. Nhưng chỉ vì sợ đau, mà không cho
hạnh phúc
của mình một cơ hội, một con đường thì liệu có đáng không?
Đối với đàn ông, dù là kẻ bình phàm hay người vĩ đại đều
hạnh phúc
vô vàn khi thấy bản thân có thể đem lại nụ cười cho người mình yêu thương nhất,
hạnh phúc
ấy nồng nàn tới nỗi trở thành niềm kiêu hãnh của anh ta. Công danh lợi lộc có đáng gì đâu chứ? Có thể đem lại nụ cười thật sự cho một người mới là việc khó nhất trên đời!
Trước kia cô thường nghĩ rằng
hạnh phúc
rất xa vời, chỉ sợ bản thân mình sẽ không nắm bắt được, lại không biết con người ta vào thời điểm gặp được
hạnh phúc
, nắm lấy nó kì thật còn cần phải có dũng khí nhiều hơn so với việc thừa nhận thống khổ.
Trên thế gian này, không có ưu thương thì làm sao có
hạnh phúc
? Cũng giống như không có đen làm sao có thể có trắng, không có xấu làm sao có tốt, không có ngắn làm sao biết được bao nhiêu là dài.