Hầu hết
con người
… giống như chiếc lá lướt chao đảo trong không trung, rung rinh, và rơi xuống mặt đất. Nhưng một số người lại giống như những vì sao đi theo một con đường xác định: gió không chạm tới họ, họ có bên trong mình chỉ dẫn và con đường.
Đời người rất ngắn, mà cũng rất dài, chớ lo lắng cho tương lai không thể biết trước, càng không cần lưu lại cho dĩ vãng những nuối tiếc không thể vãn hồi.
Con người
đừng nên hy vọng cả đời mình không gặp phải thất bại suy sụp, không trải qua những thời điểm khó khăn nhất của cuộc đời, cũng như không bao giờ chịu tổn thương hay chỉ trích, điều đó là không thể! Chỉ cần vào lúc sắp đi đến cuối con đường đời, quay đầu nhìn lại quá khứ, có thể nói với chính mình: Tôi đã nỗ lực, đã từ bỏ, đã thành công, đã thất bại, nhưng tôi không có gì tiếc nuối, tôi đã không làm cho người thân, người yêu, bạn bè mình thất vọng… Đó chính là một cuộc đời hoàn hảo!
Không ai trên thế gian này hoàn hảo. Nếu bạn ghét bỏ
con người
vì sai lầm của họ, Bạn sẽ cô độc trên thế gian này. Vậy nên hãy phán xét ít đi và yêu thương nhiều hơn. Bạn có thể là lý do vì sao người ta Lại tin vào tình yêu thương vô điều kiện…
Phàm là người phụ nữ làm mẹ, vĩ đại bao nhiêu thì ích kỷ bấy nhiêu, tại sao? Bảo bọc con chứ sao! Để bảo vệ thế hệ sau của mình, bọn họ sẽ trở nên trải đời hơn cả nam giới, nói cách khác chính là càng ngày càng trở nên trần tục, cũng chỉ có như vậy mới có thể một mình gánh vác ngoài xã hội. Chỉ cần xuất hiện một chút xíu nguy cơ, họ sẽ nhe nanh, múa vuốt, gào thét, kêu la, sự dịu dàng nhu mì trước đây hoàn toàn tan biến, từ đó sẽ càng ngày càng trở nên trung tính, đây chính là phần ‘con’ của
con người
, bởi vì họ phải đảm bảo sự duy trì nòi giống.
Tình yêu thường làm cho
con người
mù quáng. Khi hai kẻ yêu nhau bao giờ cũng cho người mình yêu và những chuyện của mình hoàn toàn hợp lý. Chỉ có những người ngoài mới nhận được đâu là phải đâu là sai.
Có một thứ tình cảm vô cùng chân thật đó là – tình thân. … Gia đình mới chính là chỗ dựa thân tình và gắn bó nhất. Tình yêu ở trong
con người
thực sự cũng chỉ có thể duy trì được một năm. Khi một năm qua đi, tình cảm mãnh liệt không còn, nhiệt huyết cũng không còn, chỉ khi tình yêu đó biến thành tình thân thì càng ngày càng trở nên sâu sắc.
Để trở thành một
con người
hoàn hảo, tốn kém vô cùng, đến nỗi hầu như chẳng có ai đủ tình yêu và can đảm để trả cái giá đó. Người ta phải hoàn toàn từ bỏ cuộc tìm kiếm sự an bình và đưa cả hai tay ra đón lấy sự rủi ro của cuộc sống.
Con người
ta phải ôm ấp cuộc sống như ôm người mình yêu.
Một người nói hay không bằng một người nghe giỏi.
Giao tiếp không chỉ đơn giản là biết cách nói. Giao tiếp tốt đòi hỏi cả hai kỹ năng nói và biết lắng nghe. Lắng nghe là một yếu tố kỳ diệu giúp
con người
tạo dựng được mối quan hệ bền lâu và hạnh phúc. Biết lắng nghe giúp chúng ta tìm ra mã số, sở thích, mong muốn, nhu cầu của người khác. Vì vậy có thể xem nói là gieo, nghe là gặt. Thượng đế chỉ cho ta 1 cái miệng để nói nhưng đến tận 2 cái tai để lắng nghe.
Con người
chừng nào còn chưa hoàn toàn mở cửa trái tim mình thì chừng đó còn chưa biết đến yêu thương… bởi tất cả cuộc đời và sự sống đều là về sự yêu thương… mục đích của chúng ta trong đời là hiểu được yêu thương chân thực và khi chúng ta hiểu được, ta trao đi tình yêu thương vô điều kiện cũng dễ dàng và tự nhiên như hít thở… Đó là quá trình bắt đầu từ bên trong.
Trên thế gian này luôn có những người phải đợi ngàn cánh buồm qua hết, mới nhận ra phải quay đầu; phải đợi đến lúc chia ly thất tán, mới bắt đầu hiểu được trân trọng; đợi đến lúc vật còn người mất, mới bắt đầu nhớ nhung…
Với
con người
cũng giống như với cây cối. Anh ta càng nỗ lực vươn lên ánh sáng và tầm cao, gốc rễ của anh ta càng len lỏi mạnh mẽ xuống mặt đất, xuống phía dưới, xuống bóng tối và vực sâu – xuống cái ác.