Trong cái xã hội này, rất nhiều người có thể nhìn người khác mà nói ra từng tràng, từng tràng châm ngôn về nhân sinh, sau đó bảo bạn không nên làm thế này mà phải làm thế kia. Họ nói nhẹ nhàng đến thế,
lý trí
và thẳng thắn đến thế, vì họ chưa bao giờ trải qua khó khăn, mà cái thứ khó khăn đó, chỉ khi tự mình phải chịu nó mới có thể gọi là khó khăn, còn nếu người khác gặp khó khăn, nhiều nhất chỉ đồng cảm mà thôi…
Trong trái tim mỗi người đều có một dòng sông nghẽn lại ở đó, nó phân trái tim chúng ta thành hai bờ: bờ trái mềm yếu, bờ phải lạnh lùng; bờ trái cảm tính, bờ phải
lý trí
. Bờ trái chứa đựng những dục vọng, ước mơ, đấu tranh và tất cả những hỷ nộ ái ố của chúng ta, còn bờ phải có những vết tích nóng bỏng của đủ mọi loại quy tắc trên thế gian in vào tim chúng ta - bờ trái là giấc mộng, còn bờ phải là cuộc sống.