Trái tim vốn là một tạo vật mong manh và thiếu kiên định. Vì vậy, hãy tin vào điều thiện, lòng tốt, vào nhân cách và năng lực... nhưng đừng tin vào sự bất biến của
nhận thức
và tình cảm nơi con người. Hãy tin là mình được yêu thương trong khoảnh khắc này, nhưng đừng chắc rằng mình sẽ được yêu mãi mãi. Nếu chịu chừa chỗ cho sự đổi thay, ta sẽ tránh được không ít tổn thương sâu sắc.
Mỗi chúng ta đều có trong mình điều gì đó không thể bị khước từ, thậm chí dù nó khiến ta gào thét để chết. Ta là bản thân mình, đó là tất cả. Giống như truyền thuyết Celtic cổ về con chim với cái gai đâm vào ngực, vẫn hót hết mình và chết. Bởi vì nó phải làm như thế,
nhận thức
tự thân của nó chẳng thể ảnh hưởng hay thay đổi kết quả, phải không? Ai cũng ngân nga điệu ca nhỏ bé của mình, tin tưởng rằng đó là bài hát hay nhất trên đời. Bạn không thấy sao? Chúng ta tự tạo ra những cái gai của chính mình, và chẳng bao giờ ngừng đếm cái giá. Tất cả những gì ta có thể làm là chịu đựng nỗi đau, và bảo bản thân mình rằng điều đó đáng giá.
Khi cuộc đời quá dễ dàng với chúng ta, chúng ta phải
nhận thức
được điều đó nếu không chúng ta có thể sẽ không sẵn sàng đón nhận cú đòn sớm hay muộn cũng sẽ đến với tất cả mọi người, dù giàu hay nghèo.
Một chức năng chính của nghệ thuật và tư duy là giải phóng cá nhân khỏi sự chuyên chế của nền văn hóa môi trường xung quanh và cho phép anh ta vượt ra khỏi nó và có sự tự chủ về
nhận thức
và phán đoán.
Chúng ta là mặt trời và mặt trăng, bạn thân thiết của tôi; chúng ta là biển cả và đất liền. Mục đích của chúng ta không phải là trở thành nhau; mà là
nhận thức
nhau, học cách nhìn và tôn trọng đối phương vì con người thật của đối phương: ta đối lập nhau và hoàn thiện lẫn nhau.
Khi bạn bắt đầu có hành động hướng tới đạt được mục tiêu và giấc mơ của mình, bạn phải
nhận thức
rằng không phải mọi hành động đều hoàn hảo. Không phải hành động nào cũng cho ra kết quả mong muốn. Không phải hành động nào cũng thành công. Phạm sai lầm, suýt soát thành công, và thử nghiệm để xem chuyện gì xảy ra, chúng đều là một phần trong quá trình cuối cùng cũng thành công.
Nhận thức
rằng hành động, cảm xúc và hành vi của chúng ta là kết quả của những hình ảnh và niềm tin của chính bản thân ta sẽ cho ta điểm tựa mà tâm lý luôn cần để thay đổi tính cách.
Tất cả những thuyết âm mưu luôn luôn là một cách để lảng tránh trách nhiệm của chúng ta. Nó là một kiểu căn bệnh xã hội rất quan trọng mà chúng ta dùng để tránh thừa nhận thực tại như chính nó và tránh đi trách nhiệm.
Tôi cảm thấy điều bi ai lớn nhất của cuộc đời là trong lúc còn chưa
nhận thức
được đầy đủ về thế giới, vì một hành động ngây ngô mà thay đổi hoàn toàn số phận.