Một số đàn ông thuộc loại thuốc tiêu hóa, khi nào bụng bạn rỗng hay xót ruột thì có thể tìm họ đi ăn uống chung, nhưng họ tuyệt đối không phải đối tượng chọn lựa để bạn ăn cơm cùng cả đời. Một số đàn ông là thuốc giảm đau. Sau khi bạn thất tình, họ có thể bên cạnh bạn để ngày tháng bớt cô đơn, nhưng họ tuyệt nhiên không phải kiểu người để bạn yêu. Nếu tất cả đều ổn thỏa thì đâu có ai muốn uống thuốc giảm đau. Một số khác lại là thuốc cảm, bị cảm uống thuốc cũng được mà không uống cũng chẳng sao, rồi cũng hết bệnh thôi. Loại đàn ông này cũng không cần thiết. Một số đàn ông là thuốc giảm béo, nếu không phải hết cách thì cũng không ai cần. Còn thể loại giống như thuốc tránh thai thì sao? Không có họ thì cảm thấy không an toàn, nhưng có họ lại kèm theo tác dụng phụ. Một số lại là thuốc tránh thai khẩn cấp, tức là bất đắc dĩ rồi đành phải dùng thôi. Còn kiểu vitamin thì sao, họ mạnh khỏe chính trực, cho bạn một cuộc sống đầy đủ khỏi cần lo nghĩ, nhưng thiếu sự thú vị. Một số ít lại là thuốc kích thích, chỉ ưa lên giường chứ hiếm khi chuyện trò tâm sự. Chỉ có thuốc độc khiến người ta mê mệt, không có không được. Biết rõ anh ta là thuốc độc mà vẫn uống vào đến khi lòng tan dạ nát.
Nếu phân tích từ góc độ tâm lí học của các em, thì trong quá trình giao tiếp con người sẽ đối diện với ba nỗi sợ lớn là: sợ sự xa lạ, sợ người có địa vị cao và sợ đám đông. Mức độ sợ hãi mỗi người mỗi khác, tùy vào trải nghiệm của từng người, nhưng đều không thể tránh khỏi chúng. Khi các em phỏng vấn xin việc, phỏng vấn khi
thi ca
o học, phỏng vấn khi thi công chức đều bao gồm cả ba nỗi sợ này nên nó mới trở thành trở ngại lớn cho nhiều người như vậy.
Thi sĩ là gì? Một con người bất hạnh giấu nỗi đau khổ sâu sắc trong tim, nhưng đôi môi đẹp tới mức khi tiếng thở dài và tiếng khóc đi qua, chúng nghe như âm nhạc du dương… Và người ta xúm lại quanh thi sĩ và bảo: ‘Hãy hát tiếp đi’ – hay nói theo cách khác, ‘Mong những nỗi đau khổ mới hành hạ tâm hồn anh nhưng đôi môi anh vẫn đẹp đẽ như trước, bởi tiếng khóc sẽ chỉ làm chúng tôi hoảng sợ, nhưng âm nhạc thì lại rất hay.’
Thi sĩ là gì? Một con người bất hạnh giấu nỗi đau khổ sâu sắc trong tim, nhưng đôi môi đẹp tới mức khi tiếng thở dài và tiếng khóc đi qua, chúng nghe như âm nhạc du dương... Và người ta xúm lại quanh thi sĩ và bảo: 'Hãy hát tiếp đi' - hay nói theo cách khác, 'Mong những nỗi đau khổ mới hành hạ tâm hồn anh nhưng đôi môi anh vẫn đẹp đẽ như trước, bởi tiếng khóc sẽ chỉ làm chúng tôi hoảng sợ, nhưng âm nhạc thì lại rất hay.'
Thơ của một người bình dị hay tân kỳ, nồng hậu hay đạm bạc, không phải là mỗi bài mỗi câu đều hạn chế trong một thể cách. Có thể nào chỉ lấy một cái lông mà định đoạt cả con báo ư?
Làm thơ cũng như dùng binh, cẩn thận với địch thì thắng. Mệnh đề tuy dễ, không thể sơ suất hạ bút. Không đem hết công phu làm sao đến được chỗ hồn nhiên biến hóa.
Làm người không thể không phân biệt giữa nhu mì và nhu nhược, giữa cương cường và cường bạo, giữa kiệm ước và biển lận, giữa trung hậu và hôn ngu, giữa sáng suốt và khắc bạc, giữa tự trọng và tự đại, giữa tự khiêm và tự tiện, mấy cái đó hình như giống nhau mà thực khác nhau; còn làm thơ thì không thể không phân biệt giữa bình đạm và khô khan, giữa tân kỳ và tiêm xảo, giữa mộc mạc và vụng về, giữa cường kiện và thô bạo, giữa hòa lệ và khinh phù, giữa thanh tú và mỏng manh, giữa trọng hậu và cứng đờ, giữa tung hoành và tạp loạn, mấy cái đó cũng hình như giống nhau mà kỳ thực khác nhau, sai một ly đi một dặm.