Người phụ nữ thông minh biết khi nào không thể dễ dàng rung động vì một ai đó, nhưng một người phụ nữ thông minh cũng biết, khi
tình yêu
đến, không nên trốn tránh mà nên nắm chặt.
Tình yêu
không phải một đoàn tàu, bỏ lỡ chuyến này có thể đợi chuyến sau.
Tình yêu
là sự chiếm hữu cho riêng mình, cũng là sự khoan dung ấm áp. Nó đến và đi như gió thoảng. Nếu như yêu bằng cả trái tim nó sẽ bền vững lâu dài, nhược bằng nếu như không có duyên phận, nó dần dần tan biến, không thể miễn cưỡng níu kéo. Cho dù thế nào đi chăng nữa chúng ta sẽ mong chờ gặp được người mình yêu, trân trọng giữ gìn người mình yêu, sẽ không bao giờ hối hận vì đã từng yêu…
Yêu một người, giống như thiêu thân lao đầu vào lửa, cho dù hóa thành tro bụi cũng vẫn mỉm cười đón nhận.
Tình yêu
của em, tựa như dòng suối nhỏ thấm đẫm trong ánh mắt, như dòng sông không biết mệt mỏi, tình nguyện theo từng bước chân của anh tiến về phía trước. Yêu một người, biết rõ là nguy hiểm nhưng vẫn mỉm cười chấp nhận, tựa như đứng trên vách núi cao nhảy xuống, cho dù tim không ngừng đập loạn lên vẫn muốn cùng anh tiếp tục đoạn trần duyên này.
Có người từng nói, sự dụ hoặc đến cực điểm chính là thứ độc dược chí mạng đối với những người đang yêu. Giống như những kẻ nghiện ma tuý, biết rõ
tình yêu
có độc nhưng vẫn lao vào, hết lần này tới lần khác chịu tổn thương tới cực điểm. Trái tim tan nát vẫn ôm lấy ảo tưởng
tình yêu
có thể phá tan giới hạn cuối cùng của sự dụ hoặc cực hạn…
Tình yêu
như một ly rượu kịch độc, dù biết rõ nếu uống vào sẽ chết đau đớn, nhưng vì người con trai trong lòng mình, có biết bao cô gái si tình vẫn mỉm cười uống cạn.
Tình yêu
, hai từ ảo mộng đó là đề tài bàn luận muôn thuở. Trong lòng mỗi người đều có một bí mật riêng. Hứa hẹn đến chân trời góc biển, thề thốt đến sông cạn đá mòn. Khi mới yêu ai ai cũng dễ dàng đồng ý, nhưng để đi hết con đường tình đầy trắc trở thì có được mấy người? Kỳ thật, không phải họ yêu nhau không đủ sâu đậm, không phải họ yêu nhau không đủ thâm tình, là đứng trước sự thật bẽ bàng của cuộc sống,
tình yêu
của con người ta không đủ kiên định để mà vượt qua! Khi lựa chọn chính là khi giữ lại người nào đó bên mình và buông tay một người khác.
Hóa ra, yêu và không yêu đều cô đơn như nhau. Lúc không yêu thì cứ tưởng cô đơn vì không có
tình yêu
, yêu rồi mới biết,
tình yêu
chẳng qua là nỗi cô đơn bịa ra mà thành.
Tình yêu
có thể khiến cho một người vốn rất cao thượng trở nên suy đồi, và cũng có thể khiến cho một người suy đồi trở nên cao thượng. Ai có quyền nói chúng ta cao thượng hay suy đồi, chính là bản thân chúng ta. Có phải được yêu thì sẽ cao thượng, không được yêu thì sẽ suy đồi hay không? Đến năm 25 tuổi cần phải hiểu rằng, tự yêu bản thân mình mới là cao thượng, không biết yêu chính mình tức là suy đồi.
Tâm trạng của những người đang yêu rất giống nhau. Bất kể bạn mới mười sáu hay hai mươi sáu tuổi, bất kể
tình yêu
đến sớm hay muộn, bạn chỉ muốn ở bên cạnh đối phương, bao lâu cũng không đủ. Dù hai người chẳng làm gì cũng cảm thấy thỏa mãn.
Rất nhiều người cho rằng,
tình yêu
của đôi nam nữ quen thuộc như người thân sẽ nhạt nhẽo chứ không cuồng nhiệt. Nhưng
tình yêu
cuồng nhiệt đến mấy cũng sẽ thay đổi, đối phương yêu bạn cũng có thể yêu người khác. Chỉ tình cảm bình thường như đối với người thân, mới là thứ tình cảm bền chắc nhất trong cuộc đời này.
Thực ra,
tình yêu
là một căn bệnh, ai rồi cũng sẽ có ngày mắc phải, hoặc sớm hoặc muộn, có thể nhẹ một chút hoặc cũng có thể nặng một chút. Có một loại thuốc đặc trị duy nhất, đó là trái tim của anh; nếu anh không chịu hiến dâng, em sẽ giống như đóa hoa hồng bị mất nước, dần dần khô héo úa tàn, mãi mãi chẳng bao giờ có mùa xuân…
Những người yêu nhau đều nghĩ rằng
tình yêu
chỉ là chuyện của hai người, nhưng thường thì không đơn giản như vậy. Những bất ngờ của cuộc sống luôn khiến người ta không kịp trở tay, thậm chí còn như quả bom nổ chậm khiến người ta mất phương hướng.
Tình yêu
, trước giờ luôn là đường một chiều, nếu anh lựa chọn rời bỏ giữa đường, xin anh hãy đi thẳng một mạch, đừng ngoảnh lại, cũng đừng chờ mong trở về nơi đã từng bắt đầu. Bởi vì con đường này vẫn tiếp tục đi thẳng. Và trên con đường đó, em không phải là em nữa, mà anh cũng không còn là anh của lúc đầu. Có lẽ chúng ta đã được định trước, không thể về lại nơi từng bắt đầu.