Con hãy nhớ lấy, sau này đừng tùy tiện khóc trước đàn ông. Khóc, nhiều nhất cũng chỉ khiến đối phương khó xử, không thể thay đổi gì. Người yêu thương con thật sự sẽ không dễ dàng khiến con khóc, Người làm con khóc, hầu hết sẽ không quan tâm đến
nước mắt
của con!
Tình yêu là thế, lúc bạn yêu, lý trí và phán đoán chỉ đang ngụy trang, giả vờ kiên cường. Nhưng tình cảm lại là một loại phản ứng hư vô của cơ thể, bạn không thể lý giải vì sao khi thích một người trái tim lại đập mạnh, khi nhớ một người trái tim lại chua xót, cũng không thể nói rõ tại sao lại đau nhói khi thấy sự do dự trong mắt người ấy. Yêu chính là yêu, nếu cứ phải viện cớ nào đó cho tình yêu, thì nghĩa là yêu chưa đủ sâu. Nếu đã chưa yêu sâu đậm, hà tất phải lo khi bị tổn thương, cùng lắm khi chia tay thì rơi
nước mắt
quay đi. Chẳng qua là trái tim đã xuất hiện một vết thương, bạn không chạm đến nó, nó sẽ nhanh chóng biến mất ở mối tình tiếp theo.
Có nhiều khi, con người ta cảm thấy trái tim mình đã đủ cứng rắn, da mặt cũng đủ dày, và những chuyện trước kia có thể được nhắc đến không cần phải ý tứ gì nữa, con người ta thường cho rằng mình đã đủ kiên cường và có thể mỉm cười đối diện với thế gian này, đem những giọt
nước mắt
biến thành nụ cười bình thản. Chiếc áo giáp nhìn qua tưởng cứng rắn, nhưng thực ra, chỉ một câu nói thôi cũng có thể xuyên thủng, khiến nó đau đến tận xương tủy.
Lúc trước mọi người thường nói: Yêu đơn phương là một loại tình yêu say đắm hoàn mỹ nhất trên đời này, bởi vì tuyệt đối cũng không bao giờ bị thất tình. Nhưng chỉ có người chân chính từng trải mới biết được loại tình yêu không thể nói nên lời này, đó mới là loại tình yêu yếu ớt nhất trên thế giới. Chuyện tình đau khổ nhất trong cuộc đời, đó là không những trơ mắt nhìn thấy bản thân tan nát cõi lòng, lại còn phải che dấu sự tan nát ấy. Mà yêu đơn phương một người, chẳng những phải chịu thương tổn, ngay cả
nước mắt
cũng phải nuốt ngược vào trong.
Cảnh giới cao nhất của nỗi nhớ một người không phải là xuân hạ thu đông đều lấy
nước mắt
rửa mặt, mà là lúc nào cũng khắc cốt ghi tâm những lời dặn dò của người ấy, chăm sóc tốt chính mình.
Thế nào là chia tay đau đớn nhất? Không nói cười, không
nước mắt
, thậm chí không một ánh nhìn. Chỉ có những tiếng hít thở chập trùng phả vào không khí, cho nhau biết rằng trái tim đang dội lại những nhịp đập tái tê.
Trên thế gian này có một nỗi nhớ nhung là khi bạn nhớ tới người đó, nghe thấy tiếng người đó,
nước mắt
sẽ tuôn rơi. Cám giác nhớ nhung ấy như côn trùng vò vào trong tim, cắn từng chút một, không đau đớn mãnh liệt nhưng ngày qua ngày khác gặm nhấm, sớm muộn cũng dứt gan dứt ruột, đau không sống nổi.
Khóc thực ra là một thói quen, biết
nước mắt
sẽ rơi vào trong tim của người yêu thương mình nên phụ nữ mới hay khóc. Còn nếu không ai thương xót thì
nước mắt
chỉ là thứ vô dụng, thế thì chẳng cần phải khóc làm gì.
Mưa cũng là những giọt
nước mắt
. ... Đàn ông sẽ không bao giờ hiểu được trong những giọt
nước mắt
chứa đựng bao nhiêu tình cảm và suy nghĩ phức tạp của phụ nữ, cũng không bao giờ hiểu được khi chia tay phụ nữ khóc phần nhiều là vì chính bản thân họ. Vì những lời thề non hẹn bể yếu ớt. Vì nỗi đau và sự tuyệt vọng tràn ngập trong lòng. Vì sự phẫn nộ cho cái giá đã bỏ ra không đáng có. Vì tương lai mờ mịt và bất định.
Đàn ông giống như một củ hành tây. Muốn thấy được trái tim của hành tây thì phải bóc từng lớp, từng lớp vỏ bên ngoài ra. Mỗi lần bóc vỏ như thế sẽ khiến bạn phải chảy
nước mắt
nhưng khi bóc tới lớp vỏ cuối cùng mới phát hiện ra rằng: Hành tây không có tim!
Chúng ta chia tay trong
nước mắt
, cố đi tiếp quãng đường của mình để đợi chờ giây phút trùng phùng. Tiếc thay, tất cả các cuộc trùng phùng đều có mẫu số chung: tưởng tượng lúc nào cũng lấp lánh hơn thực tế. Hai kẻ mong đợi phút giây trùng phùng rồi cũng đã yêu thương người khác. Để rồi đến lúc nào và ở một nơi nào đó họ gặp lại nhau, họ mới nhớ rằng ngày trước họ đã từng có với nhau một lời hẹn ước.
Những nụ cười tươi tắn nhất giấu đi những bí mật sâu kín nhất.
Những đôi mắt xinh đẹp nhất đã từng rơi nhiều lệ nhất.
Và những trái tim nhân hậu nhất phải chịu đựng nhiều đau khổ nhất.